.
Ăn mừng
Năm nào chẳng thế, cứ đến dịp bình xét hộ nghèo cuối năm là cán bộ thôn xóm lại đau đầu. Không phải ai cũng thích thoát nghèo. Có những hộ cứ mong gia đình mình nghèo "bền vững" để được hưởng nhiều ưu đãi. Nên họ giấu cái no đủ của mình đi.
.
.
  • Góc biếm họa
    Góc biếm họa
    .
    .
  • Thơ
    Nhiều người cứ ngỡ có thể bứng gốc rễ làng quê của mình mang ra trồng ở thành phố thì hồn quê vẫn sống được, nhưng khi bứng xong thì mới thấy mình nông nổi.
    .
    .
  • Phiên chợ Mường tháng Chạp
    Tháng Chạp một sáng ngày cạn mùa, gió chợt nồng nã hơn khi lùa qua vách sàn, trời cũng phai sắc màu bàng bạc để len lén những ánh vàng âm ấm giao mùa.
    .
    .
  • Mùa khổ qua rừng
    Ren nhận tin Nháp bị đụng xe khi cô đang hí húi vặn riu nhất ngọn lửa bếp gas cho nồi cháo chực trào.
    .
    .
  • Thơ
    "Cô đơn đôi khi khiến tôi có cảm giác tuyệt vọng. Và chỉ khi ấy tôi mới nghĩ thật kỹ về mình và người khác. Có khi cô đơn khiến tôi rơi nước mắt mà chả viết được gì, vì nước mắt làm nhòe tất cả. Nhưng khi cô đơn khiến tôi nhìn rõ mọi điều, và từ cái nhìn ấy hiện lên những con chữ".
    .
    .
  • Góc biếm họa
    Góc biếm họa
    .
    .
  • Quà xuân
    Rằm tháng Chạp ta, Tết đã kề mà đất trời vẫn chưa có chút gì sầu muộn của đông tàn. Đấng cao xanh dửng dưng đẩy xuống trần gian toàn nắng.
    .
    .
  • Góc biếm họa
    Góc biếm họa
    .
    .
  • Mẹ con người lấy nước cơm
    Tôi làm nhà và dọn về con phố nhỏ này ở đã hơn 10 năm. Không biết từ lúc nào, tôi thường thấy trước cổng nhà phía bên kia đường, cứ mỗi chiều có một chiếc xe đạp cũ kỹ, đằng sau có hai thùng nhựa đựng nước cơm to kềnh càng nhưng được cột chằng khá vững chãi.
    .
    .
  • Thơ
    Ngày đã qua và mùa sắp hết, ai chẳng muốn tỏ bày cảm xúc buồn vui của mình khi hoàng hôn vừa nhạt.
    .
    .
  • Những thanh âm từ sông
    Cả cái thị trấn Núi Nhạn quanh năm lấm lem bụi đỏ này hầu như không ai không biết tới "Nhiên khùng".
    .
    .
  • Thơ
    Cả một đời làm thơ tình, thế mà Hoàng Lộc vẫn cứ thú nhận "khó lòng viết hết cái mênh mông một thuở yêu người".
    .
    .
  • Chicago có chị
    Năm 1990, gia đình chị Cả tôi sang Mỹ theo diện đoàn tụ. Sang bên đấy, chị vẫn là người dễ thích hợp với hoàn cảnh, môi trường sống và anh Tuấn - chồng chị là hoàn toàn ngược lại.
    .
    .
  • Thơ Nguyễn Hữu Quý
    Muôn đời, thơ vẫn là nhịp cầu nối tâm hồn này đến tâm hồn khác. Sứ mệnh của thơ là thế, chẳng hề thay đổi, đừng bao giờ làm cho thơ xa lạ hay thấp hèn đi.
    .
    .
  • Dành cho mùa nhớ
    Ngày còn bé, tôi vẫn chơi thân với cô bạn tên Ly. Nhà Ly nằm cao tót trên tầng 5, mỗi Giáng sinh tôi lại được bạn mời đến nhà ăn cơm.
    .
    .
  • Thơ
    Thơ tình Tần Hoài Dạ Vũ là ký ức, là hoài niệm về tình yêu. Đâu riêng gì nhà thơ, ai chẳng muốn tìm lại những giây phút hạnh phúc đã mất và cứ mãi lặng lẽ kiếm tìm tình yêu bằng chính giai điệu chân thành của trái tim mình...
    .
    .
  • Góc biếm họa
    Góc biếm họa
    .
    .
  • Thơ
    Em đi với Huế đa tình/ Môi mắt biếc cùng hàng cây lá biếc...
    .
    .
  • Thơ
    Trần Thiên Thị làm thơ như chơi, giọng thơ anh tưng tửng, hóm hỉnh, thi vị. Anh chẳng thiết tha đăng đàn, cũng không cần ai tán thưởng, cứ chơi một mình lầm lũi, không nề hà hơn thiệt, chẳng thiết tha hội hè. Anh chơi thơ đắm say với chính đời sống rong rêu của mình.
    .
    .
  • Góc biếm họa
    Góc biếm họa
    .
    .
  • Góc biếm họa
    Góc biếm họa
    .
    .
  • Thơ
    Ánh nắng rào thưa và chúng mình không bước lọt/ Màu non tơ cứ xanh ngắt xa xôi...
    .
    .
  • Thơ
    Chỉ có thơ mới dễ nói ra nỗi buồn trong ngôi nhà không có đàn ông và cũng chỉ có tình yêu đích thực mới có vẻ đẹp nước mắt khát khao kiếm tìm trong thơ của người đàn bà.
    .
    .
  • Đứa con của Hà Bá
    Sông Vân vắt qua làng, mềm mại và bí ẩn như một vần thơ siêu thực. Những đêm rằm, ánh trăng bàng bạc lướt trên từng gợn sóng lung linh, dập dềnh, mê mị.
    .
    .
  • Tìm lẽ sống bên cái chết
    Một cuốn tiểu thuyết xuất bản từ hai năm trước, bìa không hấp dẫn, văn học Hàn Quốc cũng chưa mấy ai đề cao, tên tác giả thì tôi mới nghe lần đầu, còn tên nhân vật thì khó đọc, khó nhớ mà lại dễ lẫn - Yoo Jeong rồi Yoon Soo… - nên tôi đọc mươi trang, rồi gấp lại và gần như bỏ quên.
    .
    .
  • Thơ
    Nhà giáo nhiều người làm thơ, nhưng thơ hay về nghề thì rất hiếm.
    .
    .
  • Thơ
    Trang trại tâm hồn ấy, vẻ đẹp man dại ấy biết đâu chính là say đắm nồng nàn "những vạt sáng lấp ló phía non ngàn" mà tác giả đang vừa chăm chút lại vừa chống đỡ trước vọng âm biển của thơ ca.
    .
    .
  • Tranh gió mênh mông
    Năm đó bồ và mình cùng học trường đại học Vẽ. Bồ trọ ở phòng 4 dãy A ký túc xá. Sau khi mình nhận được thư của cha, mình đón xe về quê ngay trong đêm nhưng vẫn không quên gửi cho bồ lá thư, đề như thỏa thuận. Nhưng bồ vô tâm lắm, bồ không trả lời trả vốn, mà bặt tăm.
    .
    .
  • Góc biếm họa
    Góc biếm họa
    .
    .
  • Thơ
    Nguyễn Quang Thiều viết rất nhiều thể loại như truyện ngắn, tiểu thuyết, kịch sân khấu, kịch bản phim, tiểu luận, báo chí, vẽ tranh… Riêng thơ ca, với Nguyễn Quang Thiều "là nơi duy nhất để giải phóng tôi và để tôi trú ẩn.
    .
    .
  • Tô Hoàng và văn hóa phê bình
    Tô Hoàng không chỉ là nhà văn, nhà báo, nhà làm phim, mà còn là nhà phê bình văn học. Vì vậy, với Nỗi buồn lâu quên (Nxb Hội Nhà văn, 2014), tuy về mặt thể loại chỉ được anh ghi một cách chung chung là ký-tản mạn, nhưng thật ra trong đó, các phẩm chất đặc trưng thể loại xuyên thấm, tích hợp trong từng bài viết, thật khó mà minh định một cách rạch ròi và thỏa đáng.
    .
    .
  • Thơ
    Cũng đôi lần nhà thơ thấy khuôn mặt mình hoang sơ hoang vu hoang dại, ngồi nhắm mắt quay về phương đông nhìn mặt trời lên để hình dung về một giấc mơ xa, nhiều khi mơ không ra mơ/ những giấc mơ không đi không ở.
    .
    .
  • Ra phố
    Nhà Oan ở giữa bản Hón, sát ngay nhà văn hóa bản. Tính từ đó, qua hai mươi mốt nóc nhà, xuống cái dốc, hai bên hai hàng cây chó đẻ um tùm, qua khoảng năm trăm mét chiều dài những ruộng lúa, một con suối nữa… một đám nhà mặt đường, cái xây cái gỗ, là đến thành phố.
    .
    .
  • Thơ
    Khi yêu mấy ai lường hết vui buồn, đôi khi chỉ là những cảm xúc bất chợt dịu dàng như "ngọn ban mai chảy tràn khuôn mặt cỏ".
    .
    .
.
.
.
.
.