.
Làng chài
Làng ở ven sông Sêrêpôk nên gọi là làng chài. Làng chài toàn người Thái, di cư vào Tây Nguyên đã lâu, hay còn gọi là làng Thái. Thuyền bè là phương tiện chính để người Thái lênh đênh trên sông mưu sinh. Hằng ngày đàn ông đánh bắt, chài cá; phụ nữ đan, vá chài và dệt thổ cẩm.
.
.
  • Thơ
    Mỗi người trong cuộc đời này đều có một cuộc hành hương riêng về nơi đất thánh của riêng mình. Mảnh đất ấy là cánh đồng tuổi thơ cát cháy, nơi mà Hà Hương Sơn được sinh ra và lớn lên bằng chính lời ru của mẹ ở vùng quê nghèo cát trắng Bình Sơn.
    .
    .
  • Chạy bộ để vượt qua chính mình
    Với văn phong sống động, đơn giản nhưng độc đáo, Tôi nói gì khi nói về chạy bộ (NXB Hội nhà văn, 2020) của Haruki Murakiami thôi thúc độc giả mua một đôi giày và tham gia chạy bộ vào mỗi sáng. Chạy để nâng cao sức khỏe, để vượt qua chính mình, chạy để vươn tới một cuộc đời trọn vẹn hơn.
    .
    .
  • Chớm đông...
    Thời tiết lạ thiệt, mới hôm qua trời còn hưng hửng nắng, vậy mà chỉ qua một đêm ngắn ngủi, trời như dỗi hờn ai đó nên nắng tắt hẳn. Thêm cái lạnh tràn về, ra đường thấy ai cũng choàng khăn, mặc áo ấm. Không hẳn là cái lạnh giá buốt như chính đông nhưng chỗ quán nước bà cụ đã kịp kê sẵn một bếp củi tự chế.
    .
    .
  • Thơ
    Nỗi đau chồng chất nỗi đau trong bão lũ. Miền Trung dồn dập thiên tai, khó ai lường hết được hậu quả thật kinh hoàng với người dân các huyện miền núi Quảng Nam. Cả nước hướng về miền Trung ruột thịt, xót thương cho bao phận người đã bị lấp vùi trong đau thương, tai họa. Mất mát đó không lấy gì bù đắp được
    .
    .
  • Lời thì thầm của ánh trăng
    Chị gò lưng đạp xe trong gió chiều se sẽ. Đứa con gái lớn ngồi phía sau. Nó không khóc, cũng không nói gì. Lặng im, nhẫn nhịn như lâu nay nó vẫn thế. Chị đang chở nó về nơi gọi là nguồn cội. Lòng chị rối bời.
    .
    .
  • Thơ
    Trong phút lặng im "giữa lũ cuốn tang thương/ giữa núi đổ lấp vùi dâu bể/ giữa mỏi mòn đời mẹ/ ngóng con", giữa "cánh đồng nước ngập mênh mông/ chiều nay nghe tin lũ lớn/ mẹ ơi, dáng mẹ lưng còng", nước lũ ngập tràn, trời đầy gió bão...
    .
    .
  • Những cánh đào mỏng manh
    Nắng đã lên vắt ngang sườn núi như những dải lụa. Những tảng đá trắng lấp lóa. Trên thảm cỏ trải dài bên thung, những hạt mưa sớm nay còn đọng lấp lánh như những hạt cườm. Gió cuối đông đang về, kéo theo mùi hương đất trời ủ hồng những nụ đào bắt đầu lấp ló sau các nách lá.
    .
    .
  • Đôi bàn chân mẹ
    Mẹ tôi không biết đi xe. Cuộc đời mẹ đi qua dâu bể bằng đôi chân thô ráp những vết hằn nắng mưa. Có quãng đường gần, có quãng đường xa hút mà nắng gió cát bụi cứ bủa vây lấy dáng người nhỏ gầy của mẹ.
    .
    .
  • Lớn lên từ bão lũ
    Bạn tôi xa quê hai mươi năm, thi thoảng vẫn nhắc về kỷ niệm mà bạn nói như cơn ác mộng vừa xảy ra đêm qua. Nửa đêm nước đổ về ào ạt cuốn trôi nhà trôi cửa, nghe tin có người chết, người mất tích. Trẻ con sau mấy ngày đêm đi sơ tán, chèo thuyền quay về nhà trong nỗi hoang mang.
    .
    .
  • Thơ
    Nỗi nhớ trong những bài thơ hay thường dễ đi vào lòng người, bởi ký ức bao giờ chẳng đầy hoài niệm lắng sâu, gợi lên bao cảm xúc.
    .
    .
  • Thơ
    Trong thế giới nội tâm của những người con đất Quảng xa quê luôn đầy ắp nỗi nhớ nhà, họ thường lưu giữ trong tâm hồn mình nhiều hoài niệm đã xa, cả tiếng mẹ quê của thời thơ ấu: "Ta vùi trong cỏ tìm thơ/ Hỏi trăm năm có bao giờ như ri".
    .
    .
  • Trong đêm khuya thinh vắng
    Ăn cơm, dọn dẹp xong, mẹ lẳng lặng vào buồng. Ở gian ngoài, ông bà ngoại chăm chú nhìn lên màn hình tivi 15 inch, theo dõi một vở cải lương đẫm nước mắt. Mà thường ông ngoại xem một mình, vì bà ngoại xem được một lúc lại lăn ra ngủ, mặc kệ những tiếng ca èo éo eo bên tai.
    .
    .
  • Người ngồi trước mặt tôi
    Nàng ngồi trước mặt tôi. Phía bên kia bàn gỗ. Sau ly cà phê đá sóng sánh. Và sau cả ly trà hoa cúc.
    .
    .
  • Nút F5 trên bàn phím
    Nếu máy tính chạy ì ạch, nàng nhấn ngay nút F5. Và nếu một sáng mai thức dậy, cảm thấy các sợi nơ-ron thần kinh trong đầu lờ đờ trì trệ, nàng nghĩ ngay đến những chuyến đi…
    .
    .
  • Nơi cơn mưa vừa đi qua
    Bất chợt là thế. Dịu dàng là thế. Cơn mưa trưa nay giữa một ngày hè oi nồng. Yên đắm mình vào và dìu dịu lòng đi giữa phố Đà Nẵng.
    .
    .
  • Một năm ba lần
    Yên vừa xuống xe, đang lấy hành lý thì có điện thoại. Giọng ba Yên chậm rãi: - Mẹ vừa mất rồi con à.
    .
    .
  • Thơ
    Thơ ca là tiếng kêu về phận người, là tiếng lòng mãnh liệt, nhà thơ phải biết yêu và sống hết mình với cuộc đời, biết lay động nhạy cảm trước bao buồn vui của số phận, làm sao cho tiếng kêu ấy trở nên âm thanh ngôn ngữ của riêng mình.
    .
    .
  • Lấy học sinh làm trung tâm
    Một năm học mới 2020-2021 vừa bắt đầu, đi kèm với đó là những suy nghĩ, trăn trở của lãnh đạo ngành giáo dục, giáo viên về những việc đã làm được và cả những việc chưa làm được, cần tiếp tục đổi mới.
    .
    .
  • Thơ
    Mỗi nhà thơ thường mang theo vùng ký ức riêng của tuổi thơ về một làng quê mà họ gắn bó. Vì thế, trong thơ của họ luôn phảng phất vẻ đẹp của làng quê thân thuộc ấy. Nhà thơ Nguyễn Hưng Hải được sinh ra, lớn lên và gắn bó sâu đậm với vùng đất có nhiều lễ hội mang đậm âm hưởng thi ca cội nguồn dân tộc, nơi đây chất chứa biết bao kỷ niệm vui buồn của một thời trai trẻ.
    .
    .
  • Mùa hoa năm ấy
    Loan đã kể một câu chuyện cũ, một chuyến về quê. Chuyến đi đó, chị Liên cứ nói đi nói lại khi Loan bước lên xe giường nằm. "Mang cho chị con còng gió và một nắm hoa cỏ lông chông".
    .
    .
  • Nhớ tiếng cơm sôi
    Có những thanh âm bình dị, thường nhật chẳng ai buồn để tâm, thương nhớ. Vậy mà, khi không còn được nghe thanh âm ấy thì chợt nhận ra đó là nỗi nhớ niềm thương để những người xa quê tựa vào. Có ai xa quê mà không ngóng vọng về quê hương bằng những âm thanh giản đơn mà ấm áp như tiếng cơm sôi quen thuộc trên bếp lửa than hồng mỗi ngày mẹ thường nấu ta ăn.
    .
    .
  • Thơ
    Ai chẳng biết công cha cao như núi, cả đời bôn ba, nắng mưa dầm dãi, bất chấp mọi khổ đau để lo cho đàn con ngửa mặt giữa đời này. Thế mà vẫn cứ muộn màng, không kịp. Đến "ngày cha đi mưa trắng đồng cơn bấc xiết vành khăn/ gió ràn rạt quất qua làn nước mắt", mới ngồi lặng lẽ nhớ xa xưa, "nơi đó mẹ vẫn ngồi vấn tóc/ đợi cha về từ trên ngọn núi xa".
    .
    .
  • Mùa quả ngọt
    Không có cuộc chia tay nào, nhưng từ khi Nhiên bước về phía người con trai ấy, Quân đã nghĩ mọi thứ dừng lại. Chẳng nặng nề chuyện níu kéo hay oán ghét gì nhau như bao cuộc tình đến đoạn "cơm không lành, canh không ngọt"
    .
    .
  • Vẫn là nỗi buồn của chiến tranh
    Chiến tranh đã kết thúc gần nửa thế kỷ, nhưng sau nó còn bao nỗi buồn, như nhà văn Bảo Ninh đã viết trong Nỗi buồn chiến tranh. Bài thơ But you didn't! (tạm dịch: Nhưng anh đã không!) của một phụ nữ Mỹ cũng là chứng cứ. Tác giả không phải là nhà thơ chuyên nghiệp, chỉ là một phụ nữ bình thường, có chồng ra trận, một trận mạc cách nửa vòng trái đất, xa xôi, nỗi chờ mong trở thành vô vọng, cuối cùng chỉ còn là những kỷ niệm đớn đau.
    .
    .
  • Nhớ một mùi hương hơn cả… nước hoa
    Buổi trưa từ phố về qua một góc ngã tư quen, chợt thoáng giật mình khi bắt gặp mùi hương quen thuộc lúc dừng đèn đỏ. Vậy là cầm lòng không đành, quay xe lại và ghé tìm mùi hương ấy…
    .
    .
  • THƠ
    Ai chẳng ước mơ được quay về với bầu trời tuổi thơ, thèm giấc mơ thời thơ dại "như thèm cơm mẹ nấu/ như thèm sữa ngày thơ/ đôi bàn tay của mẹ/ bồng bế cả ước mơ". Cả đời mẹ là ngọn lửa ấm,"con là đốm lửa nhỏ mẹ nhen lên bằng một đời chi chút/ mẹ neo lại bóng mình bằng ánh lửa liu riu". Đừng để đến ngày mẹ xa rồi, lại ước mong "một lần thôi giữa thảng thốt canh chầy/ tiếng mẹ gọi con chạy ra mở cửa/ lóe nắng hừng sau dầm dãi mưa ngâu"... Bao giờ cũng vậy, thơ về mẹ càng dung dị, tinh tế càng đầy cảm xúc, dễ lay động lòng người. Nhưng để có một bài thơ hay về mẹ lại không dễ ở sự chân thành, nếu cấu tứ không mới lạ, đa tầng, câu thơ cứ điệu đàng, sáo rỗng...
    .
    .
  • Thơ
    Thơ không dễ dàng bày tỏ, viết cho hay, nhưng từ tình yêu cháy bỏng giữa đời thường đã tạo ra bao cảm xúc về những người đang thầm lặng góp sức cho cuộc chiến chống Covid-19. Những "chiến binh áo trắng" thầm lặng hy sinh, đành cách ly với các con yêu, với ngôi nhà nhỏ bé của mình: "Hẹn con ngày thành phố bình yên/ Mình nắm tay nhau xuống đường dạo mát/ Biển Mỹ Khê thầm thì câu hát...".
    .
    .
  • Gió thổi qua ghềnh
    Mới 3 giờ chiều. Nắng đổ dài từ cây dừa cô độc trên nền nhà đầy gạch vỡ xuống bãi biển. Hắn ngồi một mình ở quán nhậu nhỏ được che tạm bằng miếng bạt phập phồng như sắp bay lên trời. Sóng vẫn lấp loáng nắng làm hắn phải nheo đôi mắt lại mới nhìn thấy rõ những chiếc thúng rái đang bơi ra lằn nước xanh thẫm cắt ngang bầu trời thành một vạch nhấp nhô.
    .
    .
  • Thơ
    Biển bỗng nhiên vắng lặng, "hiền lành như bức tranh tĩnh vật/ chỉ còn dấu chân và những chiếc thuyền phơi nắng/ chợt thấy thiếu một thứ gì xôn xao của biển/ những gợn nước xa xăm". Sự trống vắng ấy là nỗi buồn trong đại dịch Covid-19.
    .
    .
  • Thơ
    Trong những ngày phải ứng phó với Covid-19, những hy sinh thầm lặng của bao người, đặc biệt là lực lượng y, bác sĩ trên tuyến đầu chống dịch, tạo nên bao cảm xúc lan truyền trong cộng đồng cả nước. Những bài thơ viết vội, có thể chưa hay mà chân thành, thắm thiết, các tác giả thay lời muốn nói, bày tỏ sự tri ân của từng người dân thành phố với đội ngũ "chiến binh áo trắng".
    .
    .
  • Bão xa
    Tôi đã từng nghĩ mẹ sẽ ngã quỵ, sẽ không gượng dậy nổi. Từng bước từng bước một, con Út hạ gục mẹ. Ngày nhỏ, con Út học chưa năm nào nhì khối. Bài toán nào con Út không làm ra thì hoặc sai đề hoặc cô giáo cũng toát mồ hôi hột, xong mở sách giải ra giảng lại cho cả bọn mặt ngơ như ngỗng đực.
    .
    .
  • Thơ
    Xét cho cùng làm thơ khó thật. Chẳng mấy ai chỉ ra cái khó ấy, các nhà phê bình thời nay cũng ít quan tâm đến thơ như xưa. Vần vè hay cách tân hay, đổi mới hay điệu đàng chữ nghĩa phần ai nấy làm. Sự sáo mòn đến nhàm chán, đậm chất ngâm ngợi cứ đeo bám câu thơ một cách vô thức mà mấy ai dám vứt bỏ.
    .
    .
  • Vợ người ta
    Huân đi chợ mua ít thịt về xay cháo nấu cho mẹ. Vừa đến cổng chợ đã thấy tiếng ồn ào cãi vã. Huân không phải kiểu người tò mò chuyện thiên hạ, tính đi vụt qua thì chợt nghe giọng nói quen thuộc. "Em đến sớm, thấy chỗ này không có ai thì bày hàng ra bán, chứ không định tranh cướp chỗ của ai".
    .
    .
  • Thơ
    "Phải em sau cánh cửa/ mở ra là mênh mông". Chỉ có thơ mới mở ra bầu trời mênh mông như thế. Cứ ngỡ "hình như" là mờ ảo, nhưng "hơi thở tôi em cầm", thi ảnh lại giàu cảm xúc. Hay những người đàn bà "say sưa nhặt nắng/ gom đầy một mùa hạ/ vun đầy những ký ức tuổi thơ/ vào chiếc giỏ mây..."
    .
    .
.
.
.
4_an
.
.