.
Nhớ Tết xưa
Cái thời mẹ đi chợ ướm cho bộ quần xanh áo trắng về mặc Tết, dặn giữ cho mới để mai mốt còn mặc đi học nữa, cái cảm giác được sờ, ngửi mùi quần áo mới năm đó mãi về sau tôi chưa được nếm trải thêm lần nào.
.
.
  • Xuân bên thềm cũ
    Nắng chiều loang mềm trên những cành mai vừa hé nụ, chợ hoa Xuân tấp nập, người mua từ các nơi nườm nượp đổ về, hối hả.
    .
    .
  • Thơ
    "Những ngày tháng mà tuổi nào cũng muốn làm một đứa trẻ thơ, chỉ thèm chạy về méc mẹ cha rằng con không cần rời đi nữa, tựa vào đâu cũng thấy lòng dư ra một khoảng vắng".
    .
    .
  • Có một Đà Nẵng trong tim mình
    Tôi chở chị chạy ngược gió trên con đường xanh ngắt dẫn lên đỉnh Hải Vân Quan, nghe mùi biển mặn mòi đuổi theo mình trong hương gió. Giữa mông lung mây trời và sương núi, Đà Nẵng lộng lẫy hiện ra dưới nắng chiều bàng bạc. Chị bảo, thích nhất là nhìn thành phố của mình từ trên cao, tựa như thể đó là cách chị gói trọn quê hương vào mắt rồi đặt trọn trong tim mình, để lúc xa quê có thể lấy ra vỗ về niềm thương nhớ.
    .
    .
  • Chậm lại với những niềm vui mùa Tết
    Tết là dịp để lắng đọng cùng những sum vầy và bình an. Là khi ta đón ban mai thật chậm, nói với nhau những lời yêu thương dịu dàng, lắng nghe hơi thở mùa xuân ùa về trên phố…
    .
    .
  • Nơi để tìm về
    Nghe chị Cả báo tin "cái Nguyên không về được", chị chỉ cười nhẹ, đây đã là lần thứ ba con bé sai hẹn với đủ lý do.
    .
    .
  • Đón gió sông nhớ đồng tháng Chạp
    Những ngày gần cuối năm thật nhiều cảm xúc, thoảng có cơn gió bất chợt ngang qua khều nhẹ cũng thấy nao lòng. Nhất là mấy ngọn gió sông.
    .
    .
  • THƠ
    "Trời đất trở xuân/ chim én liệng về đường bay mách bảo...". Mách bảo điều gì chẳng ai biết nữa, thế mà nhà thơ Ngô Đức Hành lại nghe "chim khuyên trên cành chiếp chiếp/ tiếng hót vén đông chờ mai nở lộc". Bao nhiêu điều buồn vui trôi qua dọc bờ sông trắng quê nhà, nhà thơ Nguyễn Hải Triều gửi gắm nỗi lòng: "Chỉ là sóng phía trăm năm/ Dấu phù du chảy xiết dòng nước xuôi".
    .
    .
  • Mùa xuân về trên cánh đồng hoa cải
    Mấy bữa trời lạnh, má than cái lưng như dễ muốn gãy đến nơi, hễ nhấc chân là nghe những đốt xương kêu rắc, di chuyển khó khăn. Thèm nắng ấm quá chừng. Thèm mùa xuân về ngập tràn trong màu nắng vàng như những giọt mật ong non sóng sánh.
    .
    .
  • Dưới tán thường xuân...
    Đó là một ngôi nhà có hai mặt tiền, được bao phủ bởi màu xanh của cây thường xuân. Trước đây, hiệu may nhỏ nằm quay mặt vào sông, quay lưng lại con đường lớn nhất nhì thành phố.
    .
    .
  • Thơ
    Ngày cuối năm nắng ấm, những sắc lá non tơ bên những cánh hoa vừa hé nở, báo hiệu một mùa xuân mới sắp về.
    .
    .
  • Nhớ mùa lúa chét
    Tháng 10, tháng 11 âm lịch, mưa phùn và gió bấc liên tục phủ lên cánh đồng một không gian cô đơn mang màu xám lạnh. Thế nhưng, mười ngón chân nội vẫn bấm chặt xuống bùn. Nội miệt mài chắt chiu từng bông lúa chét.
    .
    .
  • Sợi khói giăng ngang chiều
    Hiên ngồi lặng lẽ nơi bến sông. Mặt trời đã chênh chếch về phía bên kia núi. Ánh nắng yếu ớt lúc ngày tàn hắt vạt nắng vàng vọt khắc lên dáng ngồi cô đơn của Hiên bên mé nước.
    .
    .
  • Đêm nằm nghe mưa rơi
    Nửa đêm, hơi lạnh xộc thẳng vào nhà qua cánh cửa sổ vẫn đang hào phóng mở toang. Trong lúc đó, gió bên ngoài cuồng lên.
    .
    .
  • Lặng lẽ là một món quà
    Cách đây vài ngày, tôi nhận lời mời của một người bạn tham gia trò chơi có tên "Refresh (làm mới) ngôn từ". Trong một tháng, người chơi đăng lên facebook 20 bài viết ngắn dưới 500 chữ, có nội dung về bất cứ điều gì, miễn không vi phạm những quy chuẩn về thuần phong mỹ tục và đạo đức. Trong mỗi bài viết, tôi có quyền gắn tên một người bạn khác để lan tỏa trò chơi này.
    .
    .
  • Thơ
    Vẫn biết thời gian rồi sẽ qua và điều còn ở lại giữa cuộc đời này là nỗi niềm nhân thế với bao buồn, vui trên những dặm đường xuôi ngược.
    .
    .
  • Ngồi lại bên sông
    Mỗi khi có dịp trở về quê nhà, thì dù việc riêng, việc chung có bận rộn bao nhiêu chăng nữa, ngay trong những ngày đầu mới trở về ấy, bao giờ tôi cũng cố thu xếp để có thể ra ngồi một mình ở quán nhỏ bên bờ sông Hàn.
    .
    .
  • Về với nội...
    Thời gian càng trôi về cuối năm, tôi càng hay nhớ nhà, muốn được gần lại để chuyện trò, thăm hỏi những người thân yêu…
    .
    .
  • Hiểu và thương
    Một trong các câu hỏi dành cho Top 5 Hoa hậu Hoàn vũ thế giới 2021 là cách ứng xử trước "body shaming" - miệt thị ngoại hình.
    .
    .
  • Những mùa đông năm cũ
    Căn trọ của tôi lọt thỏm trong hẻm nhỏ của một xóm đạo giữa lòng Sài Gòn. Xóm trọ tổ chức nhóm tình nguyện nhỏ, thường dành ngày cuối tuần để loanh quanh các nẻo đường của thành phố tặng quà cho những cô chú lao công, xe ôm hay người vô gia cư. Tôi gặp cậu ấy vào một buổi tối mùa đông những năm tháng sôi nổi của tuổi trẻ.
    .
    .
  • Mùa sóng non
    Mẹ nói Kỳ chẳng bao giờ hiểu được biển. Những con sóng luôn phủ bạc mái đầu của dân làng chài. Xứ này, thiếu gì những người mới ngoài bốn mươi mà tóc đã trắng dã ra. Thêm vài đứa trẻ nheo nhóc lăng xăng với lưới với thúng.
    .
    .
  • Thơ
    Bao giờ cũng vậy, thơ về mẹ càng dung dị, tinh tế thì càng đầy cảm xúc, dễ lay động lòng người. Nhưng để có bài thơ hay về mẹ là điều không dễ, nếu câu thơ cứ điệu đàng, sáo rỗng.
    .
    .
  • test ngay 14 12 2021
    test ngay 14 12 2021
    .
    .
  • Bên kia giàn mướp
    Cúc nhìn con đường ruộng nhỏ xíu, ngoằn ngoèo trước mắt, cố nén tiếng thở dài. Lúa hai bên xanh rì chạy tới tận chân trời như kéo con đường dài ra bất tận.
    .
    .
  • Chiếc máy ảnh - người bạn đường thân thiện
    Tôi rất thích thú với công việc của mình và hy vọng chiếc máy ảnh đưa tôi đến nhiều nơi, gần với mọi người chung quanh. Chiếc máy ảnh như người bạn luôn cận kề giúp tôi có phần tự tin hơn
    .
    .
  • Thơ
    Khi bước sang ngưỡng xế chiều, mỗi người thường có cách riêng của mình để nhớ về ký ức một thời đã xa với những cảm xúc yêu thương đầy thi vị.
    .
    .
  • Về phía trái tim
    "Nếu một ngày nào đó, nhắn tin cho anh mà không thấy hồi âm, có nghĩa là anh đã không còn có thể trả lời em được nữa".
    .
    .
  • Thơ
    Nguyên Như Tên thật: Lê Ngọc Dũng Sinh năm 1995 tại huyện Krông Nô, tỉnh Đắk Nông Hiện sống tại Krông Nô. Hội viên Hội Văn học nghệ thuật tỉnh Đắk Nông
    .
    .
  • Nhớ mùi khoai nướng thơm nồng
    Một lần đi giữa mùa đông, hơi lạnh phả vào mặt, tự nhiên bạn thèm tấp vào một góc nhỏ phía con hẻm cạnh trường cũ, nơi có bếp lửa bập bùng và mùi khoai nướng thơm lừng.
    .
    .
  • Phố giữa mùa có sương trắng bay
    Sau mấy ngày mưa dầm dề, sáng nay ra phố, thấy sương giăng kín lối, vậy là biết hôm nay có nắng. Bước chân chầm chậm trên đường, nghe hạt sương rơi nằng nặng mi mắt, chẳng mấy chốc mà ướt đẫm bờ vai.
    .
    .
  • Gối vào lòng biển
    Giọng một người đàn ông vang lên bên kia điện thoại khi Biển vừa ngoi lên khỏi mặt nước. Hối hả trở về gấp mấy bộ đồ rồi Biển bắt chuyến xe sớm nhất.
    .
    .
  • Nếu mình đi thật chậm...
    Cứ vào những tháng cuối cùng của năm, thể nào tôi cũng tự thiết kế cho mình một chuyến xuôi dòng. Trên chiếc đò dọc nhỏ bé, tôi mênh mang trôi cùng sóng nước. Tôi đi tìm lại những tha thiết đã mất đi.
    .
    .
  • Thơ
    Những ngày cuối năm cận kề, Tăng Tấn Tài về thăm làng cũ, từ nẻo quê ấm ngọn gió mùa, bất chợt nhà thơ nghe đâu đây "mùi hương tóc trắng bờ lau/ cỏ may khâu kín chiều bày như mơ".
    .
    .
  • Nhớ cơm trộn nồi của má
    Mikage trong tác phẩm Kitchen của Banana Yoshimoto đã không thể sống thiếu căn bếp. Tôi đọc thì chỉ hiểu lớt phớt thế, cho đến khi mua được mớ tôm biển tươi và tự tay làm món tôm rang miền Trung cho bữa cơm tối xa nhà.
    .
    .
  • Mùa đông ăn bánh thưởng trà
    Khi hạt mưa nhè nhẹ theo cơn gió lạnh mùa đông hắt qua liếp cửa, cũng là lúc ngoại lom khom sau chái bếp bày biện làm đủ thứ bánh trái mùa mưa. Chái bếp cũ kỹ của ngoại lúc nào cũng ám đen màu khói xám. Nơi đó, bức tường có nước vôi trắng đục đã chuyển màu lá úa từ lâu. Ngày mùa đông lành lạnh, con nhện già nằm phơi mình trên góc tường cũng ủ rủ chẳng buồn giăng tơ.
    .
    .
  • Chở thầy...
    Tôi may mắn khi lập gia đình thì được an cư lập nghiệp gần nhà mẹ, nên thỉnh thoảng thấy nhớ là về. Đường về nhà mẹ chính là con đường tới trường của tôi thời thơ bé. Con đường đã được mở rộng, được bê-tông hóa, nhà cửa hai bên cũng đông đúc hơn xưa. Mỗi lần đi trên con đường ấy, cảm xúc của tôi lại trở về nguyên vẹn cái tuổi lên mười.
    .
    .
  • Thơ NGUYỄN VÂN THIÊN
    Vốn là một thầy giáo yêu thơ ở vùng quê Đại Lộc, Quảng Nam, Nguyễn Vân Thiên đã phiêu bạt vào Sài Gòn mưu sinh bằng nhiều nghề, từ thợ cắt tóc đến biên tập viên báo chí. Những khúc khuỷu trên đường đời gian truân làm cho thơ anh suy tư hơn, trầm mặc hơn và lãng đãng hơn, dù vẫn đó cái mô phạm của một nhà giáo và cái lý sự của người gốc Quảng.
    .
    .
  • Giết chết thần tượng
    Nga lớn lên mà chẳng biết bố mẹ mình là ai bởi hầu hết những đứa trẻ trong trại trẻ mồ côi này đều như vậy. Con cái không có quyền kén chọn bố mẹ, nhưng đứa con nào cũng mong mình có một gia đình đầy đủ cả bố lẫn mẹ.
    .
    .
  • Lão ngư
    Không ai biết tung tích lão Ngư. Nghe đồn rằng: một sớm nọ, ông bõ già của nhà thờ xứ làng vạn chài ra mở cửa thì nghe tiếng trẻ con khóc oa oa từ chiếc thúng đặt ở bậc tam cấp lên xuống của nhà thờ. Đứa bé đỏ hỏn được bọc trong miếng tã lót làm bằng vải buồm; thứ vải được nhuộm rất nhiều lần từ nước củ nâu.
    .
    .
  • Hồn của vật
    Mới đây cha tôi bán nhà chuyển ra phố. Đồ đạc của cha tôi toàn là những thứ cũ kỹ, lỗi mốt... nên chúng tôi định nhân dịp này sắm mới lại toàn bộ. Vừa đỡ mất công vận chuyển hàng trăm cây số, vừa cho cha tôi được hưởng chút ít tiện nghi hiện đại. Lúc chúng tôi nêu ý kiến, cha tôi không nói gì. Suốt những ngày sắp rời làng, cha tôi không muốn nói gì.
    .
    .
  • Thơ Trần Khắc Tám
    Nhỏ nhẹ, chừng mực mà đằm sâu tình cảm đến rưng rưng hồn người. Bao nhiêu cái tình dồn trong mỗi câu chữ, nhẹ nhàng mà có sức vang ngân, thoảng nhẹ một nỗi buồn của hoài niệm, của ký ức, của lòng thiết tha với con người với cuộc đời - nỗi buồn của cái đẹp vĩnh hằng khôn nguôi... Thơ Trần Khắc Tám như con người thi sĩ Trần Khắc Tám, gặp một lần là khó có thể nào quên. Thoáng chốc đã 10 năm ngày mất của anh, bạn bè gặp nhau rồi lại nhắc câu thơ anh ngày trước Nhìn về đâu cũng thấy thiếu một người…
    .
    .
  • Đất diễn
    Nhóm chúng tôi có sáu người, chơi thân từ hồi đại học. Mỗi đứa một quê, một tuổi, một tính cách nhưng lại vô cùng gắn kết với nhau. Nhóm có bốn đứa con gái, hai thằng con trai, đa phần là nghèo chỉ có Vy là được sinh ra trong một gia đình giàu có. Chúng tôi cùng tồn tại trong cuộc sống của nhau bằng vô vàn khuyết điểm.
    .
    .
  • Lệnh dưới khó cưỡng
    Chuyện bắt đầu từ những bà vợ khó tính đến kinh người. Bạn có thể không nghe lời một bà vợ kêu ca không biết mệt mỏi cả ngày, lại nắm phần lớn kinh tế trong gia đình. Quả thực Thọ đang phải chịu một cổ một tròng cứng mà khó cưỡng vô cùng.
    .
    .
  • Cuốn sách học vần
    Từ dạo vào hè đến nay, tự dưng tôi có một thói quen khó chữa. Hằng ngày, vào lúc chạng vạng, thế nào tôi cũng ra ngã ba sông, thả bộ trên con kè đi xuôi độ cây rưỡi số, rồi mới quay lui. Về tới điểm xuất phát, tôi hít hít, thở thở. Tôi vặn cổ, vặn lưng. Tôi vung tay xoãi chân, múa may quay cuồng nom rất ra dáng con nhà võ.
    .
    .
  • Thơ Đặng Huy Giang
    Lặng lẽ quan sát, tinh tế chiêm nghiệm đời sống con người lẫn thiên nhiên vạn vật, để từ đó “vẽ” lên thế giới riêng mình những gam màu thi ca thấm đẫm triết lý sinh tồn. Ấy là một phần đáng chú ý trong thơ Đặng Huy Giang, thi sĩ người Hà Nội luôn thích xê dịch và hiện là Ủy viên Hội đồng Thơ -Hội Nhà văn Việt Nam.
    .
    .
  • Thơ
    THƠ
    .
    .
  • Dì Tâm
    Bước vào nhà, tôi thấy mẹ đang ngồi trò chuyện với một ni cô. Tôi rất ngạc nhiên vì từ xưa đến nay khách khứa, họ hàng, bạn bè của gia đình tôi không có ai là người tu hành cả. Thấy tôi bước vào, ni cô đứng dậy, đầu hơi cúi, một tay chắp trước ngực
    .
    .
  • Tình yêu chim én
    Mùa đông đến, từng đàn chim én vùn vụt bay qua về phương nam tránh rét. Chim én bay qua rừng, bay qua núi, bay qua những làng mạc xóm thôn. Ngày lại ngày đàn én vẫn mải miết bay từ lúc trời chưa sáng, và chỉ dừng cánh nghỉ vào lúc màn đêm đã giăng khắp bầu trời mà con đường bay vẫn còn xa tít tắp. Từng cơn gió mùa không nghỉ ào ạt tràn về, đàn chim bắt đầu mỏi mệt trên đường bay. Chim én đầu đàn thường phải kêu lên đánh thức cả đàn vào mỗi ban mai.
    .
    .
  • Thơ Trần Trương
    Trần Trương (tên đầy đủ là Trần Thọ Trương) sinh năm 1944, quê Hưng Yên, đã có 40 năm hoạt động báo chí, sáng tác văn học và nghiên cứu văn hóa cộng đồng. Ông đã xuất bản 4 tập thơ và một tiểu thuyết, hiện là thành viên Ban Biên tập Tạp chí Thơ - Hội Nhà văn Việt Nam.
    .
    .
  • Gió ngừng thổi, mưa ngừng rơi
    Tôi chào vạn vật qua khung cửa sổ nhà mình. Rồi tuồn vào trong chăn. Nhưng nỗi đau bám theo tôi cả trong giấc ngủ chập chờn. Bên ngoài mọi người đang sắm Tết. Nhưng không phải mua lá gói bánh chưng như xưa. Bây giờ bánh chưng xếp đầy ngoài các sạp hàng. Thịt đầy rẫy ngoài chợ. Hoa quả ngập tràn. Tết là khoảnh khắc lặng câm vĩ đại nhất của năm.
    .
    .
  • Thân phận lạ lùng của một nhà văn
    Gấp lại trang sách cuối cùng của tập hồi ký “Còn trong ký ức” (ảnh) vừa mới phát hành cuối tháng 12-2012 của nhà văn lão làng Lê Khôi, tôi không khỏi ngỡ ngàng: Một thân phận lạ lùng!
    .
    .
  • Tranh biếm họa của Trog
    Trog - bút hiệu ngắn, gọn, cụt lủn dễ nhớ như những họa sĩ chuyên về tranh biếm họa, nhưng chính ông đã bỏ ra một quãng đời dài lao động nghệ thuật để tạo nên tên tuổi của mình, không chỉ ở tranh biếm họa chuyên về thời sự, chính trị mà còn ở lĩnh vực truyện tranh, phim hoạt hình và đặc biệt, Trog là một cây kèn clarinet mà giới âm nhạc ở London nể vì.
    .
    .
  • Tiếng biển rì rầm…
    Người làng kể lại rằng: Ông Ngư là kết quả của cuộc tình vụng trộm của một anh ngư dân xóm Vạn Chài với cô hàng buôn nước mắm. Làng tôi nổi tiếng về nghề làm nước mắm. Cái thứ nước mắm màu cánh gián, sóng sánh như mật ong được nấu từ mắm muối cá cơm: loại cá cơm tươi ròng da thịt còn anh ánh cái màu lân tinh nước biển có một cái sọc trắng kéo dài dọc thân được đánh bằng lưới 10.
    .
    .
  • Thơ: ĐOÀN VĂN MẬT
    Đoàn Văn Mật sinh năm 1980, quê Nam Định, tốt nghiệp khóa 8 - Khoa Viết văn - Báo chí - Đại học Văn hóa Hà Nội, hiện đang làm Biên tập viên Ban Thơ - Tạp chí Văn nghệ Quân đội. Với Đoàn Văn Mật, thơ như làn sương mỏng trôi giữa bao la tình ý của kiếp người...
    .
    .
  • Đêm hư hao
    Con đường quê phủ một lớp cát dày. Trời không mưa, gió cứ rít rắt hơi lạnh. Đâu đó vọng tiếng rống ngái xa của những chú bò khát cỏ đang vung cái đuôi già mỏi mệt quất vào thân.
    .
    .
  • Dắt tay lên bờ
    Chị Thìn xấp xỉ bốn mươi. Chị có thâm niên hơn mười năm làm cộng tác viên ngành Dân số. Nói chị đẹp thì cũng quá, mà nói chị xấu thì nghe hẹp bụng. Chị được mái tóc dài và cách nói chuyện lúc nào cũng nghe suông cứ như chị đã học thuộc lòng những lời nói đó từ khi nào.
    .
    .
  • Thơ: Phùng Hiệu
    Trong vòng hai năm trở lại đây, cái tên PHÙNG HIỆU trở nên quen thuộc trong đời sống văn học, với những bài thơ trĩu nặng suy tư về phận người. Sinh ra ở Đà Nẵng, lớn lên ở Đồng Nai, Phùng Hiệu trải qua một thời gian nan nghèo khó để tự vươn lên, vừa làm đủ thứ nghề mưu sinh vừa học tập và tốt nghiệp Đại học Mỹ thuật TP. Hồ Chí Minh.
    .
    .
  • Người đàn ông say và cô gái
    Cô đi bộ cả một chặng đường dài mà vẫn chưa bắt được chiếc xe nào để lên mạn ngược, còn khoảng hơn mười cây số mới đến địa chỉ nơi cô cần tới.
    .
    .
  • Nhớ trăng
    Tôi đã từng rất nhiều lần nhớ đến quay quắt ánh trăng quê. Thứ ánh sáng diệu vợi thấm đẫm tâm hồn tôi như một miền cổ tích. Nó gắn liền với những kỷ niệm êm đềm của tuổi thơ có chị Hằng chú Cuội. Gắn với mái hiên nhà ăm ắp tiếng cười trong một đêm trăng thanh gió mát.
    .
    .
  • Nguyễn Văn Thọ
    Nguyễn Văn Thọ, sinh năm 1948, tại Thái Bình, trú quán Hà Nội. Những tác phẩm đã xuất bản: Cửa sổ, Bên kia trái đất, Mảnh vỡ (thơ); Quyên (tiểu thuyết); Gió lạnh nhà, Vàng xưa, Thất huyền cầm… (truyện ngắn); Đào ở xứ người, Mưa thành phố, Vợ cũ (tạp văn).
    .
    .
  • Đi bụi ngày Tết
    Đáng lẽ năm nay, Long qua bên ba ăn Tết nhưng dì Cầm mới sinh em bé. Nhà có người giúp việc và căn hộ bên ấy vốn đã chật lại như chật hơn. Ba giải thích với Long như vậy, hôm, hai ba con cùng đi shop sắm đồ mới rồi đi ăn kem. Trên đường về, giữa lúc đang vui tự nhiên ba gằn giọng: “Con thông cảm. Dù, theo đúng qui định của má con …”. Ba nhấn mạnh hai chữ qui định, ra vẻ dằn xóc khiến Long tức, vùng vằng:
    .
    .
.
.
.
4_an
.
.