.
Người vẽ trời ở phía đằng tây...
Nắng đã sấy khô cong con đường vốn thẳng như thước kẻ, sấy xong hàng nhãn cổ thụ. Một góc trời đằng đông xanh ngăn ngắt như cũng sắp sửa bong tróc rơi xuống…
.
.
  • Tháng ba
    Tháng ba, hoa gạo thắp lên một trời đỏ rực, khép lại những ngày xuân đầy dịu ngọt, bắt đầu một mùa hè thắm đỏ giấc mơ: "Ta về thăm lại bến mơ/ lặng nhìn từng đôi chim sáo/ đếm tàn lửa bay hoa gạo/ vấp vào ánh mắt xa xăm".
    .
    .
  • Tình nghĩa láng giềng
    Mới bước chân xuống giường đã thấy chỗ bàn ăn bốc khói nghi ngút rổ đậu luộc má vừa vớt khỏi nồi. Năm nay chỗ đất trong vườn má để dành trồng bí, không tỉa đậu mà lại có đậu vậy ta?...
    .
    .
  • Chuyện bình thường
    Bỏ cái cặp ở bàn, anh định vào nhà tắm rửa mặt mũi tay chân rồi sẽ hỏi vợ tối nay muốn ăn gì. Thường trên đường về anh rẽ qua chợ mua gì đó theo lời vợ dặn rồi về lo cơm nước...
    .
    .
  • Con trai của ông Phan
    Ngồi câu cá cạnh hồ nước trước nhà, cầm cần miết từ sáng tới chừ mà tôi có câu được con cá mô đâu. Bởi tôi đang nghĩ tới cậu tôi - ba anh em tôi đều gọi cha bằng cậu, gọi mẹ bằng mợ. Mấy bữa trước nghe nói cậu tôi đã được nhà cầm quyền Pháp đưa từ nhà tù Côn Lôn về giam lỏng ở Mỹ Tho.
    .
    .
  • Riêng mùa xuân muộn
    Mới sáng hai lăm tháng Chạp, dì Xuân Tự đã gọi điện thoại cho Lan, biểu Tết này về một mình nhen, dì có chút việc nên hổng đi chung được. Dì biểu mua cho má con xấp vải áo dài thiệt đẹp nhen.
    .
    .
  • Nhà mình ngập trong mùi nắng
    Má than trời lạnh hoài chân cũng quíu, sáng mới đi tản bộ một vòng đã thấy tê chỉ muốn rúc vô mền nằm tiếp. Thèm nắng quá chừng. Thèm thấy khoảng sân ngập trong màu vàng ấm, non mềm như những cánh cúc mới chớm.
    .
    .
  • Đi kiếm con trâu
    Miên về tới nhà, không thấy ba má đâu đã sắp nổi quạu. Sờ nắp nồi cơm lạnh ngắt, mở ra dù đã biết trước trống không vẫn muốn cau mày.
    .
    .
  • Duyên dáng phố vào xuân
    Con nắng sáng nay bừng lên vội vàng, phủ đầy sân màu vàng nhẹ pha sương. Anh trai lật đật nhấc mấy chiếc ghế vừa phết vec-ni ra chỗ trống. Dưới bếp, mẹ rục rẹc gom lại mớ cà rốt su hào, tranh thủ đặt lên bậc tam cấp hong thêm lần cuối. Lũ trẻ con thay đồ, chộn rộn đòi xuống phố du xuân.
    .
    .
  • Tết con trâu
    Sáng sớm, trời còn sương lạnh. Ông Sửu dậy ăn tạm bát cơm rang rồi sang nhà hàng xóm mượn trâu.
    .
    .
  • Nếu được, xin đừng quên!
    Nếu những cuốn tạp bút của các tác giả khác thường viết về nỗi nhớ quê hương với giọng văn sâu lắng, trữ tình thì trong Con chim khổng tước còn hót vang ngày mở đất (NXB Trẻ), Phan An kể về làng mạc, con sông, dân làng, cánh đồng, bờ bãi bằng giọng điệu hồn nhiên. Anh nhớ đến đâu thì kể về làng đến đấy, nhớ ra ai thì kể người ấy.
    .
    .
  • THƠ
    Trong dòng chảy của thời gian, chỉ cần một chút nắng xuân lấp lánh đã ngời lên bao mong đợi giữa những ngày cuối năm rét buốt. Với cảm xúc trào dâng ấy, nhà thơ Ngô Đức Hành đã "nghe thầm thì nhựa căng nức nở/ xuân trong ta bất tận đến nhường nào"...
    .
    .
  • Hương xuân
    Ngôi nhà năm gian theo kiểu xưa nằm nép bên khu vườn xanh mát, có cây bưởi đòng đưa những trái chín vàng ươm ngay lối dẫn vào nhà. Đây là lần thứ năm Hạ quay lại một địa điểm du lịch. Hạ vẫn có thói quen đi về nơi đã đọng lại trong lòng mình nhiều cảm xúc, chứ không có nhu cầu đến một nơi nào đó chỉ để tạo hình, làm dáng, khoe với bạn bè trên thế giới ảo.
    .
    .
  • Chút xao lòng
    Thùy nhắn: "Rảnh không". Mười phút sau, anh mới cầm đến điện thoại, gõ nhanh: "Có gì làm đâu mà không rảnh?"
    .
    .
  • THƠ
    Tập thơ "Bên trời" của nhà thơ Trần Kim Hoa vừa nhận giải thưởng của Hội Nhà văn Việt Nam
    .
    .
  • Phía khác của mặt trời
    Dáng người dong dỏng, da ngăm đen, tóc buộc lọn sau gáy, mang tông Lào, quần xắn ngang bắp chân, bàn chân với những ngón tõe ra như chân của một con gà trống... Là Nguyễn Văn Hè đó. Hè của đồng ruộng Phong Điền.
    .
    .
  • Trong ngày nắng mới
    Đận ấy, bão đến từ nửa đêm. Gió chạy trên mái nhà, rít lên thê thiết, hung hãn xô lớp ngói va vào nhau lục cục. Dường như thấy chưa hả, gió tiếp tục gia tăng cường độ, lồng lộn, quần thảo như thể muốn bốc từng mảnh ngói quăng ra tứ phía.
    .
    .
  • Trong mùa mật đắng
    Bảy Miệt cầm đũa, ngó tô bún cá thơm phức cười hề hề. Tô này thằng Hai biểu vợ nó mua cho ông ăn sáng, đúng cái quán ruột ông hay ghé ăn trong chợ. Trưa nay thằng Ba nhắn ông qua nhà nó ăn cơm.
    .
    .
  • Thơ
    Đến với biển, mỗi người đều có những cảm nhận riêng, tùy theo tâm trạng. Bồn chồn khi nghe tiếng sóng dội vào đêm, Lê Thị Ngọc Nữ nghe cả lời thì thầm của biển: "Nói gì mà sáng long lanh/ Như vòng tay sóng/ ôm nhanh hôn ghì".
    .
    .
  • Những ngày cuối năm…
    Một sáng cuối tuần, mở rèm nhìn ra khung cửa sổ để những ngọn gió êm ái lùa vào phòng, thả hồn trôi chầm chậm cùng tiếng chim véo von ríu rít, bản nhạc cũ êm tai và cây lá ngoài ban công thì thầm khe khẽ.
    .
    .
  • Trợ lý ông già Noel
    Sau nhiều năm dành dụm, cuối cùng bố mẹ cũng mua được một căn hộ chung cư ở ngoại thành. Nhớ lại hồi sắp sửa chuyển nhà, cả bố và mẹ đều rất lo lắng việc cho Bo chuyển sang trường mới hay tiếp tục học ở trường cũ.
    .
    .
  • Thơ
    Nhà thơ Nguyễn Hải Triều sinh ra và lớn lên, gắn bó sâu đậm với con sông Vu Gia quanh năm lở bồi, làng quê ấy chất chứa biết bao kỷ niệm vui buồn của thời thơ ấu. Ký ức và hoài niệm luôn ngập tràn trong tác phẩm của anh, "như giấc mơ chảy dọc một đời/ con đường làng chiều nghiêng ngược dốc/ mài bụi thời gian thành ký ức"
    .
    .
  • Mình cứ vui thôi!
    Cuối tuần cho những hẹn hò rất thong dong. Mình gặp vài bạn bè, chuyện quanh quẩn nhiều điều trong cuộc sống, công việc và đam mê. Mỗi một cuộc gặp gỡ đều có một sự sắp đặt mang tên duyên số. Mình luôn trân quý nhiều cuộc gặp đem đến cho mình những niềm vui, nụ cười, lẫn những bài học quý giá. Mỗi cuộc gặp trong đời mình, tin rằng đều có một ý nghĩa nhất định nào đó. Chỉ là mình nhận được ra ngay, hay còn phải đợi chờ thời gian thấu cảm.
    .
    .
  • Thơ
    Mỗi lần đến với những vùng đất mới, người làm thơ thường có những cảm xúc mới lạ, đôi khi gợi nên những tứ thơ bất chợt, nhưng để có bài thơ hay lại không dễ dàng.
    .
    .
  • Khúc ru tình mùa đông
    Nơi tôi ở chỉ có hai mùa mưa nắng. Bất chợt một sáng mai kia nắng thật dịu, sương thật mềm tràn về ngang phố, vài làn mưa thoảng qua trong nắng mai không đủ làm ướt áo. Dân Sài Gòn bỗng dưng hết vội vã, hết ồn ào, nhộn nhịp, dù đang là những khoảnh khắc tháng Chạp, tháng lẽ ra rất vội khi cận kề cuối năm.
    .
    .
  • Hồi sinh
    Vạt nắng chiều mon men vào tận giữa nhà. Ánh nắng như nhuộm vàng mọi cảnh sắc. Cái sắc vàng óng ánh đầy mê hoặc. Bao lâu rồi Ly chưa được tắm trong thứ ánh nắng ấy, giữa phố xá ồn ào và nhộn nhịp.
    .
    .
  • Thơ
    Khi xa quê đến với xứ người, tâm hồn con người ta dường như nhạy cảm hơn, chỉ cần một ánh trăng khuya, một cơn gió nhẹ cũng đủ làm cho ý thơ chan chứa, lắng sâu. Mới đến Vũng Tàu đêm đầu tiên trong đợt đi trại sáng tác, Trần Trung Sáng đã nhớ nhà mất ngủ: "Đêm nằm nghe gió biển khơi xa, nhớ nôn nao sóng nước quê nhà"...
    .
    .
  • Người một nhà
    "Mẹ lên với Khải đi. Ở nhà có Hưng với cô bác làng xóm, có chuyện gì con sẽ gọi ngay cho mẹ".
    .
    .
  • Mùa của dã quỳ
    Mưa trút xuống những triền đồi lở lói, những dòng cuộn nhỏ nhưng tẩy băng đi những rẽ đất, cuộn lên màu đỏ của đất bazan. Đã cuối mùa rồi mà mưa không hề yếu đi, cứ đầm đẫm như đang vào mùa sung sức. Cây cỏ căng tràn, xanh đến ngỡ ngàng trong mưa.
    .
    .
  • Ngoài kia, phố đã sang đông
    Thành phố phương Nam này làm gì có mùa đông - bạn bè phương khác vẫn nói như vậy. Nhưng một ngày nào đó của tháng mười hai, chạy xe thật chậm trên con đường Nguyễn Du ngập lá me bay, vào sáng sớm hay chiều muộn và đừng nghĩ ngợi gì cả, bạn sẽ "gặp" mùa đông. Thật đấy!
    .
    .
  • Người đi ra phố
    Mưa đánh thức tôi dậy khi trời đã tang tảng sáng. Một màu sáng trắng, se se lạnh hiện ra trước mắt tôi. Từng lớp mưa mỏng mơ hồ đi trong không trung.
    .
    .
  • Thơ
    Vốn là nhà Toán học với đam mê và tư duy logic, rành mạch, giàu suy tưởng, vậy mà TS. Lê Quốc Hán lại bước vào văn chương. Cứ tưởng bầu bạn với thơ là để cân bằng những cảm xúc trong tâm hồn mình với các giáo trình giảng dạy khô cứng của Toán học, nào ngờ khi vướng vào thơ, ông đành lòng chắp nối cơ duyên cho cả hai cùng chung sống, một nhà khoa học và một nhà thơ đầy cảm xúc lại đa tình...
    .
    .
  • Tấm ảnh cưới
    Chiều muộn, thời khắc mà tôi không lý giải nổi tại sao luôn thấy mình chông chênh, cảm giác yếu đuối hiện về rất rõ. Trên đường đi làm về, tôi đã cố chạy xe thật chậm, hít thật sâu mùi hương ngọc lan mà mình yêu thích đang vào mùa nở rộ, trắng muốt cả quãng đường dài, để may ra có quên cảm giác chông chênh, buồn vô cớ kia.
    .
    .
  • Làng chài
    Làng ở ven sông Sêrêpôk nên gọi là làng chài. Làng chài toàn người Thái, di cư vào Tây Nguyên đã lâu, hay còn gọi là làng Thái. Thuyền bè là phương tiện chính để người Thái lênh đênh trên sông mưu sinh. Hằng ngày đàn ông đánh bắt, chài cá; phụ nữ đan, vá chài và dệt thổ cẩm.
    .
    .
  • Như một sự tái sinh...
    Và hơn cả, là sự ra đi mãi mãi không hẹn ngày trở về của bao nhiêu con người ở vùng đất tôi chưa một lần chạm chân đến. Xa, xa lắm. Nhưng nỗi đau thì gần, thật gần. Nỗi đau đến lặng im.
    .
    .
.
.
.
4_an
.
.