.
Thơ
Sinh 1955, tại Kim Sơn, Ninh Bình, Hiện sống và sáng tác tại thành phố Hải Phòng, Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam.
.
.
  • Vẫn còn những tiếng vịt kêu
    Một hôm má mua mang về nhà một chục con vịt đẻ. Má bỏ đám vịt vào cái chuồng lưới được rào bên cạnh bờ ao, mấy miếng lá cũ lúc dỡ chái bếp sau nhà được má lợp lại làm chỗ che nắng che mưa cho bầy vịt. Mười năm rồi, nhà mới có tiếng vịt kêu.
    .
    .
  • Một đoạn đường đời
    Khi còn trẻ Di có niềm đam mê đặc biệt với những cung đường mới. Những ngày nghỉ Di thường ít kết giao với bạn bè mà tìm một cung đường nào đó để đi. Dĩ nhiên là đi một mình cùng với chiếc ba lô trên vai đựng những vật dụng thiết yếu để có thể sinh tồn khi bị lạc.
    .
    .
  • Thơ
    Thơ tình Đinh Thị Thu Vân dung dị, dễ gần, nên người đọc dễ bắt gặp những buồn vui đời thường, những yêu thương mộc mạc, những đỗ vỡ chia ly chan chứa trong từng lời thơ như rút ruột đời mình.
    .
    .
  • Đồng đội
    Quê tôi, ngay giữa cánh đồng lúa bạt ngàn mọc một đầm sen to - vì to nên tôi gọi cánh đồng sen. Đẹp mê hồn. Nhìn tráng lệ, trữ tình. Bao giờ cũng vậy, đặc biệt lúc giao mùa cuối xuân đầu hạ, cánh đồng lúa và cánh đồng sen thi nhau phô trương sắc đẹp.
    .
    .
  • Thơ
    Mỗi độ tháng Tư về, đâu chỉ hoa loa kèn run rẩy trắng ngây thơ mà trong ký ức của bao người, những cánh hoa tri ân nở rạng ngời hồn thiêng sông núi. Lời ru đất nước vọng ngàn năm, cứ thế vang lên giữa bầu trời huyền thoại.
    .
    .
  • Bí ẩn cây thị cổ
    Chú Sâm trở dậy, mở cửa nhìn trời, trời tối nhờ nhờ, lại lất phất mưa phùn, gió bấc thổi ào ào trên những tán cây trong vườn. Định đóng cửa đi vào bếp khơi cho cái bếp than hồng lửa chuẩn bị đi sang nhà bác Thanh mổ lợn lấy cỗ lòng về làm hàng buổi sáng thì chú phát hiện thấy cạnh chỗ tủ hàng có tiếng động đậy.
    .
    .
  • Thơ
    Giữa biển đảo mênh mông, không gian trầm lắng, cơn gió chạm vào đêm se thắt, con còng gió chạy băng qua chiều, phía cửa biển giọt đêm rơi lặng lẽ...
    .
    .
  • Loa kèn gọi tháng tư sang
    Những ngày đầu tháng tư, khi nàng xuân còn đang quyến luyến chưa nỡ rời đi và hạ ngấp nghé nhón những bước chân đầu tiên, tiết trời vẫn đang se se chút lạnh thì mùa loa kèn cũng xôn xao về…
    .
    .
  • Nhớ thương làng cũ
    Khách đến làng tôi bây giờ dễ lạc lối, khó tìm người hơn hẳn. Bởi làng đã chia thành hai: làng mới, làng cũ. Những nếp nhà ở làng cũ dần thưa thớt, đồng ruộng cũng bớt lao xao.
    .
    .
  • Mặt nạ
    Dạ tiệc hôm nay có sự hiện diện của rất nhiều vị khách, thân sơ đều có cả bởi nàng giao tiếp rộng, có nhiều mối quan hệ. Biết nàng khai trương cái spa thứ năm trong chuỗi spa làm đẹp do mình làm chủ, nhiều người không nhận được thiệp mời cũng đến chúc mừng.
    .
    .
  • Thơ
    Có thể nói Hoàng Lộc dành cả cuộc đời mình để làm thơ tình. Hiếm ai như vậy. Nhà thơ Hoàng Lộc đã có một chỗ đứng rất riêng trong lòng bạn đọc của nhiều thế hệ.
    .
    .
  • Buồn vui tuổi già
    Cuối tuần về quê ăn giỗ, đi loanh quanh thăm bà con, những điều được nghe, được thấy khiến lòng người buồn vui lẫn lộn, xao xót cho phận người mong manh, lận đận mà đặc biệt là người già.
    .
    .
  • Ba người đàn bà
    Đào đang sắp mâm chuẩn bị cúng cơm chồng thì thấy có tiếng người ngoài cổng vọng vào. "Đúng là nhà chú Sâm đấy. Nhưng chú ấy mới mất mấy ngày rồi.
    .
    .
  • Nồi bánh tu huýt tuổi thơ
    Không phải làm từ cao lương mỹ vị, nồi bánh tu huýt được mạ biến hóa từ những củ sắn, củ khoai phơi khô, xay nhuyễn thành bột, trộn với nước ấm và vắt thành những cái bánh hình ống rồi hấp chín.
    .
    .
  • Thơ
    Quê hương luôn là mạch nguồn trong trẻo trong mỗi người. Mạch nguồn ấy có lẽ càng sôi nổi, tha thiết trong những tâm hồn thơ. Chỉ cần một tiếng chim hót trên ngọn cỏ, một tiếng gà lao xao bên mái rạ cũng đủ khiến hồn thơ xao động, tiếng lòng cứ thế trào tuôn đằm thắm quê nhà...
    .
    .
  • Nghe tháng Tư về
    Tháng tư, hoa loa kèn thắp nắng đẹp lên phố biển nhưng tôi nhớ lắm mùi hương của hoa xoan đầu ngõ quê nhà. Mùa hoa xoan tím dịu nhẹ, như gót chân người con gái quê mảnh mai, duyên dáng.
    .
    .
  • Ngôi nhà giữa đồng
    Nhà nằm đơn độc giữa cánh đồng. Vách ván, lợp tôn, đứng chơ vơ trên cồn đất nổi cao như hòn đảo nhỏ giữa rùng rùng sóng lúa. Nhìn xa, nhà hệt ngôi nhà trong tranh vẽ đồng quê của một họa sĩ mới vào nghề, nét bút còn vụng. Trước nhà nghễu nghện hai cây dừa cao đứng chầu hai bên làm cổng.
    .
    .
  • Thơ
    Những vần thơ tháng ba ắp đầy ký ức. Thái Thăng Long thổn thức với tháng ba của một thời áo trắng "như kẻ gieo thơ như mầm xanh cho đất/ khát mưa bay/ trong đôi mắt em gầy...".
    .
    .
  • Nghe trong đêm dài
    Đứng trước căn nhà của mình, lòng Chiêu rối bời. Lần hồi mãi, bé Mi mới bạo dạn lấy chìa khóa ra. Tiếng mở vang hơn thường lệ. Chìa khóa va vào nhau. Tiếng cửa sắt khô khốc. Hai mẹ con bước vào nhà, đầy do dự.
    .
    .
  • Thơ
    Đến với Đà Nẵng, tùy theo góc nhìn, người nghệ sĩ có những cảm nhận riêng, mỗi cái nhìn khác nhau theo tâm trạng của mình.
    .
    .
  • Bố con người lạ
    Khoảng sáu giờ chiều, bố con người đàn ông ấy dừng lại ở khoảng sân rộng trước nhà Vân. Chiếc xe máy xịt lốp được dựng sát tường, bế đứa con nhỏ đứng xuống sân, người đàn ông ngước lên nhìn cửa nhà kín mít.
    .
    .
  • Thơ
    Thơ Đinh Sỹ Minh không màu mè làm dáng mà dung dị chân quê. Đó có thể là tiếng lòng của người con tha hương trở về làng quê cũ, xen lẫn trong thực tại là cả bầu trời ký ức với "những bóng người lầm lũi mùa gieo cấy/ hiu hắt ngang đồng...".
    .
    .
  • Hoán đổi
    Lâu rồi, ông Quý không gọi điện cho Phú, chỉ có Phú thỉnh thoảng gọi về nhà, lần nào cũng là bà Huê, mẹ Phú nhấc máy. Qua mẹ, Phú hỏi tình hình của bố, biết mọi việc ở nhà vẫn ổn, Phú lại theo công trình. Vậy mà sáng nay, ông Quý đột ngột gọi cho Phú cuộc điện thoại này, đanh, gọn, đầy uy quyền.
    .
    .
  • Mùi con nít
    Con nít thường thơm. Hương thơm đó hẳn có mùi của sữa mẹ. Nhưng hình như, tỏa hương hơn cả là thịt da tụi nó, lúc nào cũng có mùi ngọt ngọt.
    .
    .
  • Chiếc nhẫn kim cương
    Đoàn tàu đã đưa quý khách về đến ga… Quý khách có vé… Tiếng loa trên tàu khiến Nga giật mình bừng tỉnh. Nga với lấy hành lý, vội vã xuống tàu, vừa đi vừa tự lẩm bẩm: Suýt ngủ quên mất. Chắc tại đi đường dài mệt quá.
    .
    .
  • Thơ
    Những hội ngộ đã qua, rượu mừng vui đã cạn, thời gian trôi dịu dàng, chỉ còn đây những câu thơ ra Giêng ấm áp hơi xuân. Xuân vui đến tràn đầy, nhưng đâu đó nỗi buồn e ấp, lấp loáng trong câu thơ ẩn ức nỗi niềm, giây phút giao hòa giữa đất trời cỏ cây và thi ca bất tận.
    .
    .
  • Về nghe Kim!
    Kim về sau cơn mưa mau. Xe đò chạy muộn, cặp đèn mờ tỏ, dò dẫm, khật khừ trong đêm như người ốm dậy tập đi. Vừa sốt ruột, vừa uể oải. Hai chín Tết rồi, ba má vẫn rảnh rang đi ăn phường, bù khú bạn bè chưa thấy về. Hai đứa em, đứa nhỏ theo ba má, đứa lớn ngủ lăn quay. Nội biểu Kim thay quần áo rửa ráy tay chân rồi quày quả đi chưng mắm.
    .
    .
  • Thơ
    Những người đàn bà làm thơ luôn muốn gửi gắm, ký thác nỗi lòng theo cách riêng, thơ của họ đôi khi là sự bùng cháy để được là mình.
    .
    .
  • Cây dừa trên lưng ba
    Ba nằm giữa mớ dây nhựa chằng chịt. Tiếng tít… tít… của máy đo điện tâm đồ vang lên bức bối trong căn phòng bệnh ngột ngạt. Cơ thể ba sọp xuống, co quắp trong tiếng thở mệt nhọc, nước da xanh tái hằn những vết đồi mồi qua một đêm đã đậm thêm trên khuôn mặt chỉ còn thấy hai gò má hóp sâu. Trong cơn mê sảng, ba gồng người hét "Nằm xuống!...
    .
    .
  • Thơ
    Một năm trôi qua tròn đầy, trang thơ dịu dàng ấm áp hơi xuân. Và, tình yêu đang nồng cháy, đầy ắp vui buồn, cho làn hương bay trong mỗi ngôn từ: "trong cơn gió nhẹ sáng sớm nay có một làn hương/ dịu dàng lan tỏa/ mong manh e ấp như khi em trở lại là thiếu nữ".
    .
    .
  • Phong trào chấn hưng Phật giáo ở miền Trung (1932-1951)
    Tháng 12 năm 2018, Nhà xuất bản Đà Nẵng chính thức phát hành tập sách Phong trào chấn hưng Phật giáo miền Trung Việt Nam (1932-1951) của TS. Dương Thanh Mừng. Tập sách này được thực hiện trên cơ sở luận án tiến sĩ Lịch sử của tác giả, được bảo vệ thành công năm 2017 và đoạt Giải thưởng sử học Phạm Thận Duật cùng năm.
    .
    .
  • Đàn heo của má
    Mấy chục năm qua, tháng Chạp nào má cũng bận rộn. Là bởi ngoài công việc đồng ruộng, vườn tược má còn phải chăm sóc đàn heo bốn con. Heo má nuôi là giống heo để lấy thịt, kịp bán cho người ta mổ Tết.
    .
    .
  • Vài ba mồng một
    Ba bây đẻ ngược. Người ta lúc chào đời sẽ chui đầu ra trước phải không, ba bây đưa chân chọi ra trước. Bà mụ hồi đó hết hồn.
    .
    .
  • Thơ
    Ngày đã qua và mùa sắp hết, ai chẳng muốn tỏ bày những cảm xúc buồn vui của mình khi hoàng hôn vừa tắt. Ngỡ như không nói gì, chỉ đứng nhìn trời lặng lẽ thấp dần, nghe thời gian trôi chầm chậm. "Cuối năm, ly rượu đời sắp cạn/ Ai ngắm cùng ta giọt mưa rơi", đôi khi nhà thơ lại mượn chén rượu giãi bày...
    .
    .
.
.
.
4_an
.
.