.
Gốc phượng đầu làng
Ngày Vân về, ở quê đang vào vụ. Mùi rơm rạ, mùi lúa mới thoang thoảng trong gió. Cây phượng, nơi một thời khắc dấu ký ức của Vân cũng đang độ ra hoa.
.
.
  • Nhà là nơi để về
    Về quê, tôi thường kiếm cớ để gợi chuyện cùng bà. Những câu chuyện của người già bao giờ cũng ấm áp và truyền đến thông điệp thiện lành.
    .
    .
  • Xuống núi
    Quán nước mở lưng chừng ngọn núi chạy sát bờ biển. Ban đầu, chẳng có khách nào biết mà tìm đến, bởi họ còn mải mê với những thú vui mỗi ngày mỗi mới ở thành phố nhộn nhịp dưới chân núi. Nhưng sau đợt dịch kéo dài hơn hai năm đè nén con người trong chật chội, hoang hoải của phố phường, mọi chuyện bỗng nhiên đổi khác. Không chỉ giới trung niên, mà đám trẻ đua theo kiểu "sống chậm", "sống xanh"… ồ ạt đổ lên núi. Quán đông khách lạ thường.
    .
    .
  • Giấc mơ của mỗi người
    Sẽ có những lúc sống chậm lại, ta nhận ra hạnh phúc bình dị của mình, dẫu có đôi khi lộn xộn và xô lệch. Chắc gì nếu được lựa chọn thì ta sẽ đánh đổi hiện tại để lấy vùng trời mơ ước của mình...
    .
    .
  • Bạn ở miền xa
    Với người cầm bút, sau những chuyến đi chính là tác phẩm. Tác phẩm là điều được chờ đợi nhiều nhất. Tuy nhiên, với những người yêu nghề, thương nghề thì chính những kỷ niệm...
    .
    .
  • Giàu có
    Hường bỏ túi đồ xuống, nhìn xung quanh một lượt, chán chường lắc đầu. Hỗn hợp những thứ lộn xộn trong cái chòi lá che tạm, đoán chừng là chòi chăn vịt không được tận dụng...
    .
    .
  • Ngọt mát canh rau dền
    Mẹ từ đồng về, tay xách chiếc xà cạp vải đựng đầy cua cùng mớ rau dền cơm xanh mướt. Mẹ bảo, lâu nay toàn nấu cua đồng với rau đay, mồng tơi, với hoa bí, rau cải, rau muống…
    .
    .
  • Vị của mùa hè
    Sáng nay, trên con đường tôi đi làm, bằng lăng đã tím biếc như nói với tôi rằng mùa hạ đang về. Cạnh những hàng bằng lăng là những chiếc xe đẩy chở trên mình bao que kem tươi mát.
    .
    .
  • Thơ
    Thơ của Pơloong Plênh mang đậm bản sắc và văn hóa của người Cơ tu. Tư duy thơ mang tính trực quan, mộc mạc, giản dị, chân phương...
    .
    .
  • Xanh mãi dòng lưu bút
    Buổi sáng đi ngang con đường rợp bóng cây, tôi ngơ ngác bởi âm thanh lạ, hóa ra là dàn đồng ca gọi hè của ve. Ngước nhìn những tán cây cổ thụ xòe lá mát rượi, tôi tìm bóng dáng cây phượng vỹ quen thuộc. Giữa lòng phố thị, để tìm sắc thắm của hoa phượng thật khó, nhưng trong lòng tôi sống lại một trời hoa phượng lung linh trong ánh nắng trưa hè.
    .
    .
  • Lời thì thầm của dòng sông
    Tôi ngồi bên dòng sông, lặng im nghe tiếng thì thầm của sóng nước vỗ về giữa mây trời mùa hạ. Gió là đà lướt dọc triền sông khiến đám hoa dại ven bờ reo lên trong nắng.
    .
    .
  • Gió trời tháng mấy...
    Xe dừng xịch trước cổng, Lưu gạt chân chống xe, dặn đứa con gái sáu tuổi ngồi yên đừng nhúc nhích rồi khom người, luồn tay vô phía trong ô cửa sắt vuông mở khóa. Không cần nhìn thì Lưu vẫn mở được.
    .
    .
  • Mùa mít chín trong vườn
    Má nói, cây mít mật trước nhà được trồng từ hồi ông bà nội mới về lập vườn ở khu này. Ăn miếng mít thấy ngon, lấy hạt vùi xuống đất, dăm ba bữa là hạt nảy mầm, vậy là có cây con. Ông nội gieo một loạt hạt mít mật. Loại mít mà khi chín múi thiệt là dày, ăn giòn sựt, lại ngọt lịm, xé đôi múi mít bên trong tứa ra nước mật thơm lừng.
    .
    .
  • Dưới vòm trời đêm tĩnh lặng
    Đôi khi dưới vòm trời đêm bất tận, tôi ngồi lặng im tựa một nốt trầm sót lại sau bản hòa ca của ngày. Sự lặng im lúc này dường như mạnh mẽ hơn cả những tiếng nói.
    .
    .
  • THƠ
    Là một trong những gương mặt thơ trẻ đầy triển vọng, Trương Công Tưởng say mê với thơ, luôn ý thức học hỏi, trau dồi để tìm lối đi riêng trong sáng tác. Đây là lần thứ hai Tưởng được tham dự Hội nghị Những người viết trẻ toàn quốc do Hội Nhà văn Việt Nam tổ chức tại thành phố Đà Nẵng từ ngày 17 đến 20-6.
    .
    .
  • Thơ Lệ Hằng
    Lệ Hằng là một trong 5 cây bút được xét chọn tham dự hội nghị viết văn trẻ toàn quốc lần thứ 10 tại Đà Nẵng vào trung tuần tháng 6 này. Lệ Hằng hiện là giáo viên ngoại ngữ, đam mê sáng tác và đến với văn học như một nhu cầu tự thân. Cô viết nhiều thể loại, không chỉ truyện ngắn, tiểu luận phê bình mà cả thơ, trường ca. Riêng với thơ, Lệ Hằng cho biết: "Thơ là bản ghi trung thực thế giới trong tôi, là tâm hồn, trí tuệ, là cách tôi nhìn, cách nghĩ và cảm nhận của tôi trước cuộc đời". Chúng ta mừng vui là hiện vẫn còn các bạn trẻ đắm say văn chương và hy vọng những cây bút trẻ thực sự có tài năng để bước vào con đường này bằng chính những bước đi vững chắc.
    .
    .
  • Đứa trẻ
    Kiến ngồi vắt vẻo trên cây khế ngọt, mắt đăm đăm nhìn nắng lọt qua tán lá nhảy nhót giữa những kẽ ngón chân. Thỉnh thoảng thằng bé ngẩng lên dõi theo một chiếc xe khách nào đó chầm chậm rẽ từ đường đê xuống. Xóm nhà bà ngoại Kiến có nhiều người chạy xe khách. Bốn giờ chiều, những chuyến xe đầu tiên từ nhiều tuyến đường bắt đầu trở về.
    .
    .
  • Hành trình hạnh phúc
    Bạn đã bao giờ nhìn thấy chú chuột bị xụi lơ hai chân phía trước và gần như chỉ nhảy được với hai cái chân sau chưa?
    .
    .
  • Vui với dế quê
    Tôi về quê trong ngày cuối cùng của mùa lũ lụt. Chạy xe trên con đường làng rợp bóng tre xanh ven sông Thu Bồn, có lúc tôi dừng lại nhìn một số người hì hục đào xới để bắt những con dế cơm, còn gọi là dế mèn mập mạp đang chui rúc trong lòng đất ở khu vực gần bờ sông. Hình ảnh ấy làm tôi nhớ lại tuổi ấu thơ đầy khó khăn, vất vả.
    .
    .
  • Nhớ một mùa chuôm
    Mùa đặt chuôm không chỉ đến vào những tháng cuối năm, khi những con nước tràn đồng mang theo về nhiều tôm cá. Mùa đặt chuôm của tụi con nít quê vui như trẩy hội vào những tuần chớm hạ nắng trải mật vàng…
    .
    .
  • Mùa sen
    Tháng Năm. Nắng vàng như rót mật. Sáng sớm thức giấc đã thấy nắng lênh láng bao trùm khắp cây cối, nhà cửa, vườn tược. Mẹ từ đồng bước về, chân còn lấm tấm những hạt bùn mịn màng như nhung, thả nón lá lấy gầu múc nước. Quyện trong tiếng nước dội chân ào ào, giọng mẹ thủ thỉ.
    .
    .
  • Mùa hoa trong vườn nhà
    Mới sáng sớm mà nắng đã tràn qua sân nhà, thắp lên thứ ánh sáng chói mắt. Má ngồi nơi hiên nhà chậm rãi nhấp một ngụm trà rồi thảnh thơi nhìn nắng lăn dài trên vạt hoa mười giờ vừa bung nở những đóa hoa rực rỡ.
    .
    .
  • Gia đình
    Lúc anh chạy đến thì sân nhà bác Cả đã lố nhố người, người ta ra vào vội vã, những gương mặt lo lắng, hốt hoảng hơi bạc màu cùng vài ánh mắt thẫn thờ. Có vài người lanh lợi hơn, giơ tay chỉ bảo gì đó, quyết đoán và dứt khoát. Anh dựa lưng vào bức tường bếp tránh đường, cảm thấy lưng mình rám rám.
    .
    .
  • Rót một tiếng chim
    Mùa hè, giọng hót của những "ca sĩ đồng quê" dường như lúc nào cũng sóng sánh, mênh mang đồng bãi.
    .
    .
  • THƠ
    Thức bước thời gian vừa được xuất bản là tập thơ thứ 12 của nhà thơ Bùi Kim Anh, gồm 120 bài thơ, dày 200 trang, chất chứa những suy ngẫm, giằng xé của một người đàn bà làm thơ "đi mãi chưa hết căn nhà/ viết mãi chưa hết cuộc đời/ ngã rồi lại đi/ xóa rồi lại viết".
    .
    .
  • Chiều mưa bên mẹ
    Chiều nay, mưa bất chợt về trên xóm nhỏ. Mẹ đội cái nón, hớt hải chạy ra sau vườn ôm củi khô vào nhà, che lại vách chái bếp
    .
    .
  • Thời khắc ta đang sống
    Tôi có người bạn thân ở phương xa ngày nào cũng chuyện trò với nhau trên Zalo. Chủ đề không có gì mới mẻ, xoay quanh chuyện chợ búa, chồng con, văn chương, thị trường chứng khoán và mớ cảm xúc hỗn độn của đàn bà tuổi ngoài ba mươi.
    .
    .
  • Hơi ấm ngày về
    Năm mới đã đi qua hơn một phần ba chặng đường mà thỉnh thoảng đất trời vẫn dâng lên một đợt rét nàng bân mềm mướt...
    .
    .
  • Cối giã trầu đã vắng người xoay
    Một sớm mai thức dậy, nghe ngọn gió lao xao luồn qua khe cửa, mà cứ ngỡ ngoại vẫn còn ngồi đó, xoáy miếng trầu thơm.
    .
    .
  • Vị biển
    Thạc nhìn cô. Khoảng không lộng gió và bát ngát lời biển hát. Bất chợt cô nghe vị biển nơi vành môi. Biển ngọt quá đỗi.
    .
    .
  • Góc phố bằng lăng
    Hạ về chộn rộn những niềm vui, góc phố quen hôm nào bằng lăng đã tím rực. Một chiều bước chân ra phố, sắc tím của hoa như níu bước chân người.
    .
    .
  • Thơ
    Lê Thiếu Nhơn đọc với tâm thế của người yêu thi ca, người trong cuộc vẫn luôn một lòng tin vào những giá trị nhân văn...
    .
    .
  • Đàn chim sẻ trên mái ngói
    An ngồi bên ô cửa sổ, nhìn nắng vàng hoe tràn trên mái ngói nhà bên. Bóng nắng len qua giàn ti gôn xanh ngắt rồi đổ sóng xoài xuống mặt bàn có trải chiếc khăn thêu hoa màu đất. Đó là chiếc khăn thêu rất đẹp. Những nụ hoa chúm chím bung nở trên thảm cỏ xanh ngắt, phía trên là bầu trời dìu dịu với những đám mây trắng, cô gái lặng yên ngồi bên gốc cổ thụ nhìn đàn chim đang thảnh thơi tìm mồi nơi thảm cỏ nở đầy hoa.
    .
    .
  • THƠ
    Trăng là nguồn cảm hứng vô tận trong thi ca nhạc họa, cũng là nơi gửi gắm tâm tư, tình cảm của con người trước bao buồn vui của cuộc đời. Mỗi nhà thơ có một cảm nhận riêng, có thể là một chút nhớ thương, một chút day dứt, cũng có thể một chút cô đơn với những đêm trăng huyền diệu.
    .
    .
  • Cho một mùa hoa
    Nhiều năm xa, nhưng đứa con vẫn không cách nào thôi nguôi nỗi nhớ quê nhà. Nỗi nhớ có khi êm dịu như những khóm hoa ba trồng trước bãi sông xanh, nhưng lắm lúc nỗi nhớ mang sự bi thương nhắc nhớ một khoảng đất rộng năm nào đã bị sóng cuốn đi.
    .
    .
  • Về với núi đồi, cây cỏ
    Đó là một hôm mình rời thành phố tìm về với núi, ngủ lại trong căn nhà gỗ nằm chơ vơ bên triền đồi, xung quanh cây cối xanh um dìu dịu. Ở đây chẳng có gì để ô nhiễm, đến tiếng xe máy của người làng cũng thật hiếm khi vang lên từ con đường nhỏ chạy ngang trước nhà.
    .
    .
.
.
.
4_an
.
.