.
Bước qua mùa hoa phượng
Giá có cái lỗ nẻ mà chui xuống đất thì tôi đã chui tụt xuống cho đỡ xấu hổ khi tôi nhìn thấy cô, cô Nhẫn của tôi. Nhưng lỗ nẻ không có, tôi đứng như trời trồng, con dao cạo mủ cao su rơi xuống chân. Còn cô thì cứ phăm phăm đi lại phía tôi với quần áo bết mồ hôi, bụi đường.
.
.
  • Ngược dòng
    Cha chồng bảy mươi sáu tuổi, tay chống gậy, để tóc dài, đầu đội nón nỉ, chiều chiều đứng ở bờ sông ngó con nước chảy. Chồng nhìn thấy cảnh đó, tủi thân nói nhỏ với vợ, má chết mấy năm rồi mà tía vẫn còn ray rứt nhớ má, nhìn tía, thiệt tui cũng đau lòng.
    .
    .
  • Thơ
    Có một lần Lê Thiếu Nhơn tự quảng cáo thơ mình thế này: "Với tiêu chí thượng tôn giá trị thời hội nhập thương mại thế giới, tôi xin hứa, độc giả nào bỏ ra 10.000 đồng để mua tập thơ Trong bóng người xưa, mà đọc xong không thấy hài lòng (và có thể chỉ ra tập thơ nào có giá bán tương tự, nhưng chất lượng cao hơn) thì tôi xin hoàn trả lại 20.000 đồng.
    .
    .
  • Ngày mưa đó...
    Mưa - cái "trạng thái" của đất trời dễ tìm được sự đồng điệu với lòng người nhất, mưa thường gợi nhớ, gợi nhắc, gợi nghĩ và gợi suy. Có lẽ vì vậy mà sau những ngày nắng chói chang, oi ả, một ngày mưa rả rích ko chút nắng như sáng nay dường như đã len lỏi được vào tâm hồn nó, gõ cửa và mở ra bao kỷ niệm, ký ức đẹp đã có trong những khoảnh khắc Mưa.
    .
    .
  • Gió nổi ngoài cồn
    Tôi muốn kể câu chuyện phía sau ô cửa có con mèo đang nằm trong bức ảnh này. Đây là một trong số những căn nhà nằm trên cồn Phó Ba, giữa sông Hậu. Từ trong bờ sông, tức thành phố Long Xuyên, đi bằng xuồng ra đây mất khoảng 10 phút. Ở vùng sông nước miền Tây thường thấy cồn hoặc cù lao nằm giữa sông, trên đó người ta sinh sống đã nhiều thế hệ.
    .
    .
  • Chiều không hoa giấy
    Từ bệnh viện trở về nhà sau cơn bạo bệnh, bà Năm thấy nhà có nhiều đổi khác. Có chút gì trống vắng. Thôi phải rồi. Cây bông giấy đỏ trước nhà đã biến mất như cây đa của chú Cuội vụt về trời không để lại dấu tăm hơi. Bà hỏi đứa cháu ngoại: Cây bông giấy của nhà mình đâu rồi con.
    .
    .
  • Thơ
    Mỗi người làm thơ đều có thế giới riêng của họ. Tùy mỗi góc nhìn và tùy vào cảm xúc bất chợt từ những trải nghiệm đời thường, tâm hồn thi nhân luôn hoài mong gửi gắm vui buồn trong từng thi ảnh, trong mỗi ý thơ. Hoàng Thụy Anh với tứ thơ lạ từ trong bùn đất mà như thấu tỏ phận người: "Tôi học sen/ thơm/ từ nỗi đau".
    .
    .
  • Chọi dế đồng xa
    Ve kêu gọi hè về, tụi nít trong làng lại tha hồ bày trò nghịch ngợm. Chả thế mà đứa nào cũng trông ngóng màu phượng đỏ, cháy rực lên cả một góc sân trường để được xếp lại cặp sách, cùng hùa nhau ra đồng chăn trâu chọi dế…
    .
    .
  • Nỗi quê
    Anh Thậm quơ cây gài cửa, vọt ra ngõ. Mấy đứa nhỏ chòng ghẹo vội ù té chạy. Thường những lúc như vậy, chị Ba Cần Thơ chỉ ngồi tỉnh rụi, đã thế miệng lại có vẻ cười cười. Do vậy lâu dần, câu nhại của bọn trẻ về cách chị Ba phát âm theo người miền Tây lại thành ra châm chọc ngay anh chồng, một người địa phương chính hiệu!
    .
    .
  • Thơ
    Quê hương và tình yêu luôn là nguồn cảm hứng bất tận của thi ca, ở đó có sắc trời trong veo, có dáng mẹ tảo tần. Nơi ấy, không có bài hát nào hồn nhiên như tiếng chim, nơi ấy "hoa sưa vào mùa nở rộ/ vàng ươm kín lối em về", nơi ấy "cái ảng bể hết phần đời/ nón cha mẹ đội đã tơi tả vành".
    .
    .
  • Khói bếp tuổi thơ
    Cái mùi khói ngà ngà trong chái bếp của bà, của mẹ đã ấp ủ tôi suốt những tháng năm dại khờ tuổi nhỏ. Khói có đủ sắc thái: khói rơm nếp thơm nồng nồng, khói củi ướt hăng hăng cay xè sống mũi, khói lá chuối khô mượt mà như lụa, khói trấu giòn tan, gãy vụn, khói trấu mảnh mai...
    .
    .
  • Điệu valse ngày mưa
    Lần nào đến, chị dâu cũng mang theo thức ăn. Những món ăn quen thuộc từ cái ngày xa lắc khi chị về gia đình tôi làm dâu. Những món ăn mà khi ăn, trong lòng phải ngập tràn ký ức xưa cũ, cảm nhận được bàn chân mát lành giẫm lên cỏ mềm mỗi trưa hè, mùi mạ non phảng phất xen kẽ khói chiều đồng nhà ai vừa đốt… mới thấy ngon.
    .
    .
  • Thơ
    Thơ luôn gợi nhớ về một miền ký ức vui buồn, như đàn chim bay về vườn cũ, nơi ấy đầy ắp kỷ niệm, như hồi chuông vọng lên thứ thanh âm đã từng nuôi dưỡng tâm hồn con người với bao hoài niệm đã xa.
    .
    .
  • Tạm biệt dòng sông
    Bức ảnh này bạn tôi chụp trên một khúc sông Miện (ảnh) - một dòng sông nhỏ, nông và trong vắt, nằm ở phía đông của Hà Giang.
    .
    .
  • Ký ức ga xưa
    "Đi dọc Việt Nam theo bánh con tàu quay"! Đời người, hẳn ai cũng đôi lần làm hành khách trên cuộc hành trình dọc sân ga, dù ngắn dù dài. Trong cuộc đời của mình, sân ga không đếm được đã đón và đưa bao nhiêu lượt người đi về với muôn vàn trạng thái: bình an hay âu lo, nụ cười và nước mắt…
    .
    .
  • Quê nội
    Trong mỗi chúng ta, ai ai cũng có một miền ký ức về quê hương, xứ sở, về những ký ức tuổi thơ thật giản dị, êm đềm và trong sáng. Tuổi thơ tôi cũng vậy, nó gắn liền với những con người chân chất, bình dị của một thời khốn khó nhưng thấm đẫm chất trữ tình và những hoài niệm khó quên.
    .
    .
  • Một giọt máu đào
    Nhung đang lơ mơ ngủ trưa bỗng bị thức giấc bởi tiếng rì rầm ở nhà ngoài, hình như có cả tiếng khóc. Nhung bước xuống giường, hé mắt nhìn qua cánh cửa, nỗi bực bội như trào lên ngực. Ngoài phòng khách, mẹ Nhung đang ngồi đối diện với người đàn bà đó.
    .
    .
  • Thơ
    Mỗi đời người đều có những trải nghiệm riêng. Với nhà thơ, họ thường gửi gắm trong thơ mình đôi khi chỉ vài câu thơ dung dị mà lay động lòng người bằng chính sự trải nghiệm và cảm xúc của người nghệ sĩ.
    .
    .
  • Màu hoa đỏ sân chùa
    Cuộc đời vốn dĩ luôn xảy ra những điều bất ngờ ngoài mong muốn khiến con người ta "bỗng dưng muốn khóc" mà cứ phải cười. Sơn - cậu bạn trai thân thiết của Huệ, đã băng qua cuộc vượt thác khá ngoạn mục, chễm chệ ở ngôi á quân của một trường đại học...
    .
    .
  • Những đôi dép biết nói
    Sắp tới ngày sinh của ba, tôi đắn đo không biết phải tặng ba món quà gì cho thật ý nghĩa. Tôi bắt đầu để ý, quan sát những hoạt động thường ngày của ba nhiều hơn, và rồi câu trả lời cũng đã xuất hiện, khi tôi chợt nhìn xuống dưới bàn chân ba.
    .
    .
  • Thơ
    Khi một người yêu thì tâm hồn trở nên nhạy cảm lạ kỳ, có khi đang vui chợt trầm ngâm suy tư, và đầy những cảm xúc bất chợt dịu dàng như chiếc "lá mềm reo chậm khẽ/ chiều ngang về gió vuốt đẫm hồn say", hay bất chợt bơ vơ khi "những ngón tay guộc gầy bất giác/ thèm đan lấy một bàn tay" buốt giá...
    .
    .
  • Trong tiếng ve râm ran
    Mùa hè mà vắng tiếng ve sẽ như thế nào nhỉ? Nắng vẫn lên và hoa lá vẫn reo cười. Phượng vẫn cháy màu khát khao, đỏ rực bên những tán xà cừ xanh thẫm. Mùa hè im tiếng trong cái nắng oi nồng.
    .
    .
  • Những câu chuyện của Bà
    Khi còn là một đứa bé chập chững cắp sách đến trường, có những câu chuyện bà kể cứ ám ảnh suốt cả tuổi thơ của tôi.
    .
    .
  • Nhớ thời chum đất muối dưa...
    Tôi hay nhớ về căn nhà của ngoại, như cách tôi nhớ về một kho tàng lưu giữ khoảng trời thơ ấu. Trong chiếc tủ gỗ ở gian nhà trên, cây đèn dầu từ thời ông cố để lại bao năm vẫn ở đó, mặc cho bụi thời gian phủ mờ.
    .
    .
  • Thơ
    Đặng Bá Tiến không chỉ đắm đuối với Rừng cổ tích, với Hồn cẩm hương nắng đỏ Tây Nguyên; vẻ đẹp lung linh của vùng đất này luôn ẩn hiện trong tâm hồn nhà thơ như một bản tình ca đầy khát vọng, gắn bó như máu thịt gần cả một đời. Mới đây, anh đã dành cho Lá chiêm bao, một tập thơ tình chan chứa nỗi niềm, như một lời chuộc lỗi với ngày xưa: "Nụ hôn in dấu một đời/ tôi về/ chuộc lại cái thời thơ ngây".
    .
    .
  • Thiên nhiên thương mến
    Tinh mơ, một con khướu hót đến là tha thiết đâu đó trên vòm cây bên ngoài mái lá như báo thức. Tôi một mình đi ra biển. Đây là lần thứ hai trong tháng Tư tôi ra khỏi cửa từ năm giờ sáng để đón bình minh.
    .
    .
  • Sau những ngày mưa
    Vào những ngày mưa, tôi hay liên tưởng thành phố giống như một chiếc hộp tù túng và nhốt những con người chán đời trong đó. Cái cảm giác bị bó buộc trong bốn bức tường và không thể di chuyển đi đâu được khiến tôi có phần hơi bất mãn.
    .
    .
  • Mùa hoa gợi nhớ...
    Trong vô vàn những hoài niệm của một thời khó quên, song để lại ấn tượng nhiều nhất với tôi có lẽ là gương mặt rầu rĩ của bà, khi bà ngồi hoang hoải dưới mái hiên giữa trời trưa oi ả.
    .
    .
  • Thơ
    Có lẽ sau những lặng im rồi cũng quay về, lau đi lau lại hồ nghi, lau chiếc đế nến bằng sự e ngại, sáng bóng lên màu tro bụi...
    .
    .
  • Thơ
    Sinh 1955, tại Kim Sơn, Ninh Bình, Hiện sống và sáng tác tại thành phố Hải Phòng, Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam.
    .
    .
  • Cha ở đâu?
    Nguyện nắm bàn tay gầy guộc, trơ khấc, chỉ toàn da bọc xương của mẹ, ngực anh thổn thức chực òa khóc như một đứa trẻ nhưng người đàn ông ngoại tứ tuần ấy đã kịp kìm nén cơn xúc động. Bà Đoan nhìn con bằng đôi mắt mờ đục, bàn tay khẽ cử động như muốn xiết chặt lấy tay người con trai mà bà đã phải dứt ruột cho đi từ lúc nó mới được một tuổi rưỡi.
    .
    .
  • Ký ức tiếng đêm
    Khuya nào chiếc xe máy cọc cạch của người đàn ông cũng chạy qua con kiệt nhà tôi kèm theo lời rao: "Bắp đây, nem chả đây". Với người đàn ông lam lũ này thì tôi rất quen mà lại rất… lạ.
    .
    .
  • Thơ
    Mỗi người làm thơ ít nhiều đều mang theo một miền quê êm đềm trong ký ức, bởi thế mà thường day dứt với hoài niệm, ngỡ mình còn mắc nợ với quê nhà. Bên con sông hiền hòa thơ mộng đầy ắp kỷ niệm tuổi thơ, cứ ngỡ "dải lụa thơm vắt qua miền ký ức/ tôi gặp lại mình con nước đầy vơi".
    .
    .
  • Vẫn còn những tiếng vịt kêu
    Một hôm má mua mang về nhà một chục con vịt đẻ. Má bỏ đám vịt vào cái chuồng lưới được rào bên cạnh bờ ao, mấy miếng lá cũ lúc dỡ chái bếp sau nhà được má lợp lại làm chỗ che nắng che mưa cho bầy vịt. Mười năm rồi, nhà mới có tiếng vịt kêu.
    .
    .
  • Một đoạn đường đời
    Khi còn trẻ Di có niềm đam mê đặc biệt với những cung đường mới. Những ngày nghỉ Di thường ít kết giao với bạn bè mà tìm một cung đường nào đó để đi. Dĩ nhiên là đi một mình cùng với chiếc ba lô trên vai đựng những vật dụng thiết yếu để có thể sinh tồn khi bị lạc.
    .
    .
.
.
.
4_an
.
.