Tô cao lầu giữa lòng London
VHXQ - Ngày ba mẹ chia tay nhau, mẹ dẫn em qua Anh quốc định cư, cũng tròn mười bảy năm rồi.

Em hồi đó ốm nhách, đen thui, tóc cột lại bằng sợi dây thun nhỏ xíu lúc lắc sau gáy. Buổi em theo mẹ ra sân bay, nước mắt nước mũi tèm nhem, anh dỗ miết em vẫn không chịu nín. Anh thì vùi mặt vào lưng áo của ba, không dám nhìn theo em và mẹ, cũng không dám cầm tay níu em ở lại. Anh đâu biết lần ra đi đó là cách biệt nghìn trùng.
Mẹ hận ba, nên rất hiếm khi về thăm, lần mô về cũng ghé chớp nhoáng ở nhà ngoại. Nhà ngoại thì xa, cách Hội An, chỗ ba với anh sống gần ba mươi cây số. Cách duy nhất để anh có thể dồn hết tình yêu dành cho em gái là bao nhiêu tiền mẹ gởi về cho anh tiêu vặt, anh mua hết truyện Nguyễn Nhật Ánh, báo Mực Tím, nhờ ba ra bưu điện đóng gói gởi cho em. Anh biết em mê đọc truyện, anh chỉ muốn làm em vui.
Năm mười bảy tuổi, em có về thăm nhà, lúc này em đã ra dáng thiếu nữ, hai anh em đã biết tự đưa nhau đi chơi, đường hoàng như hai người lớn.
Anh còn biết thêm ngoài sở thích đọc truyện, em còn mê mấy món ăn Hội An, nhất là cao lầu. Trong hành lý quay lại Anh quốc của em ngoài sách, báo, còn có cao lầu khô và mấy thứ gia vị Hội An.
Hai anh em bắt đầu liên lạc với nhau bằng e-mail, bằng Facebook, lâu lâu còn gọi video call để được nhìn thấy nhau. Em bận lắm, bận học, bận đi làm thêm, bận chăm sóc mẹ. Mẹ cũng hay đau yếu, nên em cứ phải quẩn quanh bên mẹ.
Thoáng chốc, mười năm nữa qua đi. Mẹ ngã bệnh, ra đi sau một cơn bão tuyết. Ba có gia đình mới. Anh cũng đã kịp có chị dâu. Chỉ có em, một mình côi cút nơi xa. Em sống một mình ở ngoại ô London. Em hay gọi về, rủ anh chị qua Anh quốc chơi với em, để biết mười mấy năm qua, em với mẹ sống ra răng. Em nói hồi xưa em nghèo, bây giờ em đi làm rồi, đủ sức lo cho anh chị thoải mái một chuyến.
Lần lữa, đắn đo mấy năm trời, rồi anh chị cũng thu xếp được. Trước khi đi, chị có hỏi em là em thích ăn món chi để anh chị mang qua đãi, em nói chỉ thèm cao lầu. Ừ thì cao lầu. Chị đóng gói cao lầu khô, rồi ngũ vị hương, rồi tiêu, rồi ớt xanh. Thịt heo thì qua bên đó mua cũng được, chị sẽ vô bếp xíu thịt heo theo kiểu Hội An cho em ăn. Dự là sẽ có một bữa cao lầu Hội An chính gốc giữa lòng London, trong bữa tiệc sum họp của mấy anh em.
Anh chị đáp xuống sân bay Heathrow lúc gần sáu giờ chiều, trời hãy còn nắng rực rỡ. Đầu tháng Tám, nắng chiều ở London tắt muộn, gần mười giờ đêm, bầu trời vẫn còn sáng rờ rỡ như giữa buổi chiều bên mình. Em ra sân bay đón anh chị, ôm nhau mừng mừng tủi tủi. Có trong mơ, em cũng không tưởng tượng được có ngày được đón anh chị ở London. Có trong mơ anh chị cũng chưa từng nghĩ mình có thể đi xa được như rứa. Liều một chuyến, rồi cũng đặt chân được đến London.
Thời gian anh chị ở London, trời nắng đẹp, trong vắt, chỉ hơi se lạnh vào buổi sáng sớm và lúc chiều tắt nắng. Em đưa anh chị đi khắp nơi, ghé điện Buckingham coi kỵ binh hoàng gia cỡi ngựa, chụp ảnh với London Tower, London Bridge, Big Ben, ghé cả quán rượu mang tên Sherlock Holmes huyền thoại…
Cái gì cũng lạ, cũng hay. Coi kỵ binh hoàng gia cỡi ngựa, chị cứ thắc mắc hoài răng con ngựa cao to như rứa mà cô kỵ binh xinh xắn kia leo lên ngồi trên lưng nó được. Anh thì mê mẩn với nhà cửa, các công trình kiến trúc đặc sắc của London, mà hồi nhỏ, anh chỉ được nhìn thấy trên mấy tấm ảnh trắng đen in lem nhem trong sách giáo khoa.
Em dẫn anh chị đi dạo quanh London, cho anh chị uống bia kiểu pub crawl, tức là lang thang, ghé nhiều quán, mỗi quán chỉ uống một ly bia rồi qua quán khác uống tiếp, đó cũng là cách giới trẻ London khám phá.
Nhưng anh chị đâu còn trẻ. Uống tới quán thứ ba là anh chị đã ngà ngà say, không đi nổi. Em còn đưa anh chị đi uống trà chiều kiểu Anh, lội chợ Borough coi người ta mua sắm… Chị há hốc miệng khi nghe một ly nước mía giá 9,5 bảng Anh, một bó rau muống nhỏ xíu giá 5 bảng, rồi càm ràm em xài sang quá, dẫn anh chị đi uống trà chiều một suất tới cả trăm bảng Anh. Em cười: Tại em muốn anh chị có những trải nghiệm mà em với mẹ từng có, bên ni em lãnh lương bằng bảng Anh, chớ không phải bằng tiền đồng, nên anh chị đừng có lo.
Mấy ngày khác, em dẫn anh chị đi loanh quanh khu Greenwich gần nhà em, chỉ chỗ này, chỗ nọ, chỉ quán phở Việt Nam em hay ghé ăn mỗi lúc nhớ quê nhà. Đi lang thang trong mấy công viên ở London, cây xanh mát rượi, thích nhất là có thể nhìn thấy thiên nga, vịt trời, sóc, thỏ, hải âu ở cự ly gần thiệt gần. Ở đây, chim muông không sợ người, sống chan hòa với người.
Mấy ngày còn lại, anh chị loanh quanh ở nhà, nấu cơm Việt Nam ăn với nhau. Món mô chị nấu em cũng khen ngon quá ngon quá, như thể lâu thiệt lâu em mới được ăn cơm nhà. Rảnh rỗi, anh lục lọi tủ sách của em kiếm sách đọc, mắt không dưng cay cay khi thấy em còn giữ cẩn thận mấy cuốn sách, báo anh gởi cho em đọc hồi nhỏ.
Trước ngày anh chị rời London, chị vô bếp làm cao lầu. Em đưa anh chị đến siêu thị Trung Hoa mua thịt ba chỉ, giá sống và mấy thứ gia vị Việt. Chị xíu thịt, hai chị em tíu tít làm với nhau, làm tới đâu chị chỉ em tới đó, để mai mốt anh chị về rồi thì em có thể tự xíu thịt. Sợi cao lầu khô chị mang qua để lại, em ăn cả năm sau có khi còn chưa hết.
Chị xíu thịt đơn giản hơn cách em thấy trên mạng, mà ngon y chan cái vị hồi nhỏ em hay ăn. Miếng thịt xíu xong để nguội, chị cắt thành từng lát mỏng có cả mỡ cả nạc, đặt lên tô cao lầu. Nước thịt xíu pha loãng chan vô thêm. Rau sống ăn kèm là giá sống mua ở siêu thị châu Á, xà lách và rau thơm em tự trồng trên ban công.
Em nói, ở đây rau sống đắt xắt ra miếng nên em tự trồng trớt cho khỏe. Cái ni mới đặc biệt nghe, chị mang qua cao lầu tươi cắt thành từng miếng nhỏ vuông vuông, chiên lên, rồi bỏ vô nồi chiên không dầu làm nóng một lượt, giòn rụm, thơm lừng, ăn kèm với tô cao lầu, nhai nghe rốp rốp.
Ba anh em ngồi ăn cao lầu với nhau, gọi video call về nói chuyện với ba. Lúc đó London mười hai giờ trưa, Việt Nam là sáu giờ chiều. Nhìn mấy anh em ngồi sum vầy bên nhau, ba vui lắm, mắt ba rưng rưng. Rồi tự nhiên ba nhắc tới mẹ, nhắc tới những bữa ăn gia đình đầm ấm ngày ba mẹ còn bên nhau.
Cuộc sống bây giờ đã khác lắm rồi, nhiều thứ thay đổi lắm rồi, nhưng kỷ niệm, ký ức thì vẫn còn nguyên ở đó.
Em ngồi lặng đi, không nói gì thêm. Anh nghe khóe mắt mình cay cay.
Anh em mình nhớ mẹ.