Tạp văn

Sân nhà một thuở ai còn nhớ...

HỒ THU 20/07/2025 09:00

Tuổi thơ chị em tôi cũng đong đầy kỷ niệm từ cái sân nhà. Mỗi buổi sáng, khi ánh nắng sớm chan hòa trên sân, chúng tôi lại ra sân chơi và... hong nắng. Đôi gò má hồng lên và nắng làm cho mái tóc hoe hoe vàng.

Những buổi chiều về, gió mát rượi là lúc bọn trẻ con trong xóm tụ tập trên sân để chơi đủ thứ trò như nhảy dây, trốn tìm, rồng rắn...

Tiếng nói cười trong vắt, giòn tan, rộn rã đến khi nào trời nhá nhem tối mới thôi. Ai về nhà nấy nhưng không quên những lời hẹn hò ngày mai gặp nhau tại vuông sân này.

Tôi càng nhớ hơn những đêm trăng sáng, trăng tròn xuyên ánh sáng qua những tán lá trong vườn, in hình lên sân thật thích mắt. Người lớn như ba mẹ tôi, các cô chú trong xóm hay trải chiếu ngoài sân, uống bát nước chè xanh ngồi nói chuyện đồng áng, chuyện quê nhà, nhìn đám trẻ con chạy nhảy mà ao ước tương lai cho con trẻ mai này.

Đó là chưa kể những đêm trăng tháng tám, lúc trăng tròn vành vạnh như chiếc mâm đồng nhô lên, khắp sân rộn ràng tiếng trống với những màn trình diễn múa lân đẹp mắt đã được tập dượt trước đó.

Bao say mê, háo hức chờ đón Tết Trung thu như vỡ òa trên sân, một niềm vui con trẻ chỉ có được một lần trong năm. Sân nhà trở thành nơi kết bạn, tụ tập đông đủ bọn trẻ trong xóm rộn vang tiếng cười.

Sân trong tâm tưởng của tôi là cả thế giới tuổi thơ trong veo, vắt vẻo biết bao kỷ niệm hồn nhiên. Cái sân ấy cũng thấm biết bao nhiêu giọt mồ hôi cay nồng của ba, của mẹ, của chị em tôi trong những ngày xưa làm lụng gian khó.

Và nơi ấy cũng đọng lại trong tôi hình ảnh những người bạn thời bé nhỏ, những ông bà, cô bác chòm xóm thân yêu nay người mất người còn.

Tất cả đều thân thương, rưng rưng một nỗi nhớ mơ hồ về ngày xưa đã qua chẳng thể nào nhạt nhòa. Trong cuộc đời dâu bể bất chợt nhớ về một đoạn đường xa lắc đã trôi đi...

Giờ đây, khi con đường trước nhà ba mẹ tôi được mở rộng và bê tông hóa, sân bị đường lấn chiếm gần hết, tôi cứ luyến tiếc hoài và cứ nhớ mãi vuông sân nhỏ nhắn trước nhà.

Rồi hầu như đi khắp xóm, tôi cũng không thấy đâu còn nguyên vẹn cái sân nhà như năm nào. Trẻ con bây giờ lớn lên không còn sân để chơi đùa, không còn sân để quây quần nghe bà kể chuyện vào mỗi đêm trăng.

Tuổi thơ cứ như thấy khuyết đi một mảnh lớn, không thể tròn đầy viên mãn như vầng trăng rằm mà tôi đã có khi xưa cùng bạn bè.

Cùng với giếng nước, bờ tre, con đò, tiếng cu gáy trên đồng... vuông sân nhỏ ngày xưa mãi nằm sâu trong góc trái tim của tôi, và của cả những ai được may mắn lớn lên cùng khoảng sân nhỏ rộn tiếng cười.

Sân nhà một thuở ai còn nhớ…

(0) Bình luận
x
Nổi bật
Mới nhất
Sân nhà một thuở ai còn nhớ...
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO