Truyện ngắn

Phận đời bánh đúc

NGUYỄN TRẦN THANH TRÚC 14/09/2025 11:08

Nó vẫn chưa về à? Giọng bà Tư khản đặc vọng ra từ sau bếp. Kể từ đầu tháng Tám, khi ngày giỗ ông Tư thủng thẳng tới, gần như hôm nào bà cũng hỏi.

Minh họa: HOÀNG ĐẶNG
Minh họa: HOÀNG ĐẶNG

Chẳng ai đủ kiên nhẫn trả lời, chỉ có cái Hiếu thỉnh thoảng đáp lại. Bà thấy vậy cũng chẳng để bụng. Có lẽ, đợi thằng Bình về đã là một thói quen từ ngày ông Tư mất. Mà thói quen thì khó bỏ trong một sớm một chiều.

Ngoài sân hửng nắng. Cái nắng cuối hè, chớm chút mát lạnh chứ không gắt gỏng. Hiếu lục đục đem mấy ràng bánh tráng ra ngoài sân phơi. Trong cũi nhà lúc nào cũng phải có bánh tráng cùng mấy bao gạo mới thấy vững dạ. Đói thì nhúng ăn với rau sống, cũng đủ ấm bụng để ra đồng.

Xếp bánh thành hàng, Hiếu thủng thẳng ngưỡng mặt: Anh ấy không về. Má biết mà, chờ làm chi!

Tiếng giã cối tạm ngưng đôi chút. Rồi như không để ý mấy, bà Tư húng hắng ho nhẹ: Bây có gọi cho nó chưa?

Anh Bình là con riêng của ông Tư, chẳng có chút huyết thống nào với bà Tư. Nghe bà Tư mong mỏi, nhiều người mới tới còn chẳng biết có cơ sự như thế nữa cơ.

Anh Bình có nhà cửa to đùng ngoài phố, làm gì muốn về cái chòi đến nhà vệ sinh cũng chẳng có. Mà anh ấy có chịu về thì chị dâu cũng chẳng cho. Đợt đám cưới, chị dâu còn chê nhà mình bẩn quá, chưa hết ba ngày đã vội lên thành phố còn gì...

Nói tới đó, Hiếu bỗng im bặt. Cô ngó sang, thấy bà Tư mím chặt môi, nếp nhăn quanh mắt như xô lệch nhau, chèn vào chút khổ sở. Tiếng thở dài kìm nén lẫn trong từng hồi chày truyền đến tai Hiếu. Mỗi lần bà Tư lấy hơi như thể cuốn luôn cả chục tuổi đời. Hiếu biết mình đã lỡ lời, dù rằng đó có là sự thật.

Nhưng nơi đây mới là “nhà” của nó... – Bà Tư nói nhỏ.

Hiếu khựng lại đôi chút, nhẹ giọng: Má còn có con.

Ừ. Bà Tư còn có Hiếu – cô con gái chung duy nhất với ông Tư. Cái tên đặt hệt như người, rất là hiếu thảo.

Chuyện bà Tư – cái bánh đúc có xương – bị con riêng hờ hững, đã không xa lạ với xóm giềng. Lúc ông Tư sống thì còn đỡ. Từ ngày ông ấy mất, điểm gắn kết lỏng lẻo giữa Bình với bà Tư cũng đứt phựt. Nếu không phải còn có cô em gái, dễ Bình còn cắt hẳn liên lạc. Ý nghĩ đó của Bình được cô vợ là dân thành phố ủng hộ nhiệt tình.

Tâm bà Tư sáng như gương. Người đã trải qua nửa đời chìm nổi chẳng bao giờ ngốc. Ấy thế nhưng bà vẫn cứ đợi Bình về, ai khuyên cũng mặc.

Nhân lúc cái Hiếu đi chợ, bà Tư lọ mọ nấu xong nồi canh măng. Mùi vị quê nhà phút chốc đầy tràn chái bếp. Chẳng ngơi tay bao lâu, bà lại lọm khọm đi lên gian thờ lấy mấy cái đèn dầu đã cạn ra rửa sạch. Đèn chong trên bàn thờ ông Tư đóng khói đen, bà muốn chùi rửa tinh tươm chuẩn bị ngày giỗ còn đón ông về.

Bỗng bà nghe tiếng í ới: Cô Tư ơi cô Tư!

Ngoài hàng rào vọng lại giọng của thằng Mẫn. Cha má nó là chòm xóm với bà mấy chục năm.
Có gì hả Mẫn?

Cậu đẩy cửa rào, vọt vào hớt hải: Chuyện động trời cô Tư ơi! Con mới coi ti vi, thấy công ty anh Bình bị người ta tố cáo là lừa đảo chiếm đoạt tài sản!

Thằng Mẫn níu tay bà Tư lại, rút di động ra lướt đôi ba cái – Kênh thời sự hẳn hoi.

Bà Tư run rẩy nhận lấy, nheo mắt xem. Là thằng Bình rồi, không sai được. Bà chăm nó từ tấm bé, đến cái nốt ruồi ở cánh mũi cũng nhớ kỹ. Dạo trước nghe bảo nó sống tốt lắm, sao giờ lại ra nông nỗi này?

Lắp bắp cảm ơn Mẫn, bà chân thấp chân cao chạy ù vào nhà. Khó khăn lắm mới bấm được số của Hiếu, giọng bà nghẹn ngào: Bây sắp về chưa Hiếu? Anh Bình của bây bị người ta kiện tụng gì đó trên tivi kìa...

Chưa dứt câu thì bà đã bật khóc.

Hiếu thả vội buồng chuối xuống sạp, vụt chạy về. Giỏ xách đi chợ chưa kịp lấp đầy đã neo vội lên rổ xe đạp. Lòng Hiếu râm ran nóng. Cô lo lắng, nhưng không hẳn cho Bình. Bà Tư vốn có bệnh tim.

Về tới cổng, Hiếu dựng vội xe đạp dựa vào hàng rào. Chạy thình thịch qua ngưỡng cửa, cô thấy bà Tư đang ngồi thẫn thờ ở cái phản trước sân, mắt đỏ quành quạch. Thở dài một hơi, cô bước tới ngồi cạnh: Con đã nói bình tĩnh mà. Sao lại khóc tới mức này rồi?

Má lo quá, bây không có hiểu.
Dạ, con không có hiểu nổi! Anh ấy có quan tâm gì má đâu mà má sốt sắng dữ!

Bà Tư trợn mắt quát nhỏ: Nó là anh ruột của bây đó!
Vâng vâng. Con sai. Giờ má nín đi để con gọi cho anh ấy coi thế nào.

Vậy là bà Tư vội nín thật.

Tiếng tít tít vang lên từng hồi. Đợi càng lâu bà Tư càng sốt ruột. Lúc nãy bà tính gọi cho Bình, nhưng lại sợ Bình không chịu nghe, nên đành chờ cái Hiếu. Biết sao được. Mấy cuộc gọi từ số nhà, Bình chả mấy khi bắt máy.

Thật lâu sau, tiếng alo vang lên, nghe có vẻ mỏi mệt.
Em có thấy tin tức. Giờ anh sao rồi? – Hiếu hỏi thẳng.

Bình trầm ngâm đôi chút rồi cất giọng: Không cần lo cho anh. Chỉ là phải trả tiền ngay cho người ta để đền bù thôi.
Thế anh xoay tiền được chưa?
Anh... chắc là bán nhà ở trên đây. May mà căn biệt thự khu này cũng được giá. Tạm qua được giai đoạn trước mắt.
Ừ. Vậy bán rồi anh tính ở đâu?

Bình lại im lặng. Hiếu đoán anh sẽ thuê căn phòng trọ nào đó cho gia đình ở tạm. Đối với những người như cô thì điều đấy chẳng có gì ghê gớm. Nhưng kiểu như Bình và vợ, từ khổ lên sướng thì dễ, chứ từ sướng xuống khổ thì khó chấp nhận lắm.

Bên kia phản, bà Tư lết người sang. Đoạn, bà giật vội điện thoại, giọng gấp gáp: Bình ơi, má đây. Con có sao không con?

Bình ngớ ra bất ngờ, hồi lâu sau, anh đáp ngắc ngứ: Con... ổn.
Bây bị vậy sao mà ổn! Má biết hết rồi. Bán nhà thì về đây. Nơi đây là nhà của bây. Mãi là nhà của bây!

Từ ngày má ruột của Bình mất, rồi ông Tư đi bước nữa, Bình như là con đẻ của bà. Tuy Bình không mấy quan tâm, nhưng chưa bao giờ bà lấy đó làm hằn học.

Con ơi, con có nghe má nói hông? – Bà Tư sốt ruột hỏi lại.
Giọng Bình nghẹn như bị cảm cúm, sụt sịt đáp: Vâng... cảm ơn... má.
Ừ, nơi đây luôn là nhà bây. Đừng quên. Má với cái Hiếu luôn chờ bây về.

Bình đáp dạ thật khẽ. Tiếng cúp máy nhanh như trốn chạy.

Bà Tư run rẩy đưa di động lại cho Hiếu. Chống người ngồi dậy, bà lom khom đi vào gian thờ, lọ mọ bật lửa đốt nhang. Cắm lên bát hương, bà lẩm bẩm khấn... Giọng bà khàn đặc, thỉnh thoảng nghẹn lại nơi cuống họng.

Khói nhang quanh quẩn nơi tóc bà, nhuộm trắng thêm màu muối tiêu. Bà kéo vạt áo bà ba, chùi nhẹ khóe mắt. Ông Tư như nhìn bà qua ảnh thờ, lại như chẳng nhìn ai cả. Trong chái nhà thờ phụng đầy khói nhang, những lo toan cứ chồng chất...

Hiếu lắc đầu. Những người phụ nữ như má cô, trọn đời vì chồng, vì con. Nhiều khi Hiếu thấy lòng nặng trĩu, không biết đã bao giờ má thương cho mình một tí xíu? Má chưa từng biết ngày lễ kỷ niệm dành cho phụ nữ, bởi nào có nhận được một nhành hoa. Má không biết mình là phái yếu vì phải một mình gánh vác bao nhiêu trách nhiệm, làm cha thay ông Tư, làm mẹ kế cho đứa con trai mình không sinh ra, làm trụ cột trong căn nhà lọt gió.

Hình như cả đời má cô, chưa từng sống vì bản thân mình. Má cô thậm chí còn tự chọn sẵn một miếng đất nhỏ ngoài ruộng, để lo mồ mả khi sau này nhắm mắt xuôi tay. Hôm trước cô ra đó theo má, ngó thử, thấy chú Bảy xóm trên đang vác cuốc đào một cái huyệt lớn, cạnh bờ là đám bùn được dọn ra gọn gàng. Má cô bảo, ấy là mả của bà Sưa, má chú Bảy. Bà ấy mới mất hôm trước, trong một đêm lạnh đột ngột sau chuỗi nắng bỏng da.

Hiếu nhìn từng đụn đất dôi dư, tự nhiên thấy tim cứ ngưa ngứa khó chịu. Cả một đời dò dẫm trong mớ bùn, đến cuối cùng ai cũng vùi mình trong đấy. Bà Sưa là vậy, mai mốt, má cô cũng thế. Mùi bùn như ấp ôm cả một kiếp lam lũ của phận đời nổi trôi.

Trong tiếng thở dài quẩn quanh về cái chết và sự sống, Hiếu chợt nghĩ tới sinh nhật bà Tư. Cái sinh nhật duy nhất trong nhà mà chưa bao giờ bà Tư nhớ. Năm nay, Hiếu đã dành một món quà đặc biệt cho bà Tư. Là cái bao ấm bụng mỗi ngày trở gió, được cô lên tận bách hóa trên huyện để mua.

Từ ngày phải xuống đồng gặt lúa ngay khi mới sinh Hiếu, bà Tư đã để lại chứng đau bụng dưới. Bà giấu nhẹm cái đau trong những cơn nấc sau vành nón lá. Mãi gần đây Hiếu mới nhận ra. Cô thấy lòng mình như bị cứa rời thành từng mảnh, như mấy miếng ve chai gắn trên hàng rào nhà thằng Mẫn.

Chờ tí nữa, một tí nữa thôi, khi cô gom đủ tiền, cô sẽ dắt má lên bệnh viện để trị tận gốc.

Nắng rẽ mây, chiếu xuống sân những khoanh vàng óng. Tháng Tám đã về ngoài hiên. Những thứ đồ chuẩn bị cho ngày giỗ cha đã được cô mua đủ. Bọn chim sẻ đang ríu rít ngoài sân để mổ mấy hạt thóc rơi. Dường như chúng cũng đang hăm hở những niềm vui nho nhỏ. Hiếu chợt nghe lòng mình mênh mang. Mong tháng mới, mọi điều tươi sáng hơn, cho anh Bình, cho má, và... cho cả cô nữa.

(0) Bình luận
x
Nổi bật
Mới nhất
Phận đời bánh đúc
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO