.

Cà-phê... chung cư

.

Cà-phê giờ đã trở thành thức uống phổ biến mọi nơi, ngay cả chung cư (CC) mà thiếu chút hương vị hấp dẫn đó vào mỗi sáng thì cuộc sống cũng mất đi ít nhiều ý nghĩa.

Một “buổi họp sáng” ở ki-ốt Nhà E, Chung cư A2 – Nam cầu Cẩm Lệ. Ảnh: V.P.Q
Một “buổi họp sáng” ở ki-ốt Nhà E, Chung cư A2 – Nam cầu Cẩm Lệ. Ảnh: V.P.Q

Sáng sáng, ông Láng, sau khi đi bộ thể dục về, tắm táp và điểm tâm nhẹ là “lên” bộ đồ số 1 (anh em nói đùa như thế) tiếp tục tản bộ từ Nhà A sang Nhà E ở CC A2 – Nam cầu Cẩm Lệ làm ly cà-phê. Toàn CC có 6 block, văn bản hành chính gọi là 6 đơn nguyên, bà con gọi ngắn gọn là “nhà”. Tầng trệt mỗi nhà có một ki-ốt rộng khoảng 20m2 cấp cho nhà trưởng ở để lo bảo đảm an ninh trật tự cho cả nhà.

Nhà trưởng Nhà E là anh Ngô Minh Khoa, được cấp một ki-ốt nhìn ra đường Trần Tử Bình, anh tranh thủ bán lặt vặt các thứ như tạp hóa, card điện thoại... Mỗi sáng kê hai bộ bàn ghế nhựa ra hiên, bán hơn chục ly cà-phê. Chừng đó thì lời lỗ chi, anh nói, mà cho có chỗ để anh em trong CC ngồi lại rôm rả “giao ban” buổi sáng. Thật vậy, cà-phê cốt không phải ngon hay dở mà vui là chính.

Nhìn ông Láng khề khà ly cà-phê, tôi hỏi chú nay bảy mươi mấy rồi. Ông cười nói, tám ba rồi. Thầm nghĩ, có lẽ do ông vui vẻ yêu đời mà trẻ hơn tuổi đến vậy. Nhà A nơi ông ở vẫn có cà-phê, nhưng ông vẫn thích la cà xuống Nhà E hơn, bởi ở đây “vui hơn, mấy anh em trẻ họ nói chuyện có trước có sau, có trên có dưới, rất là tình cảm”. Hơn 20 năm nghỉ hưu nhưng từ khi vô ở CC đến nay, ông Láng gần như chưa bỏ “buổi họp sáng” nào ở ki-ốt Nhà E. “Cà-phê với mấy người trẻ biết nói chuyện như ri làm mình trẻ lại, không có cà-phê thì cuộc sống những người già như tui chắc là buồn lắm”, ông nói.

Một anh tên Thanh, ở Nhà F, cũng “ghiền” cái không khí cà-phê sáng bên Nhà E. Anh bảo, có mấy chỗ cũng bán cà-phê mà toàn thanh niên choai choai ăn không ngồi rồi, hết nói chuyện xe cộ lại bàn nhau chiều ni “đánh” con chi, văng tục không ngượng mồm. Có chỗ lại toàn phụ nữ kiểu “bà tám”, mới sáng bửng mắt mà đã nói toàn chuyện nhậu nhẹt, nghe phát mệt...

Anh Lâm Văn Thành là kiến trúc sư, ở Nhà E, mỗi sáng trước khi đưa con đi học rồi xuống văn phòng của mình trên đường Nguyễn Hữu Thọ, bao giờ cũng tạt qua ki-ốt “họp mặt” anh em để “khơi nguồn cảm hứng” cho những công trình mới với ly cà-phê đá quen thuộc.

CC như một xã hội thu nhỏ và cà-phê CC phản ánh muôn mặt cuộc sống của các cư dân nơi đây.
CC Số 2 khu vực Nại Thịnh Đông 2, đường Vân Đồn, phường Nại Hiên Đông, quận Sơn Trà, nơi có trên 60 hộ sinh sống, cũng có một “quán” cà-phê như thế, ngay cổng vào CC. Nghệ nhân Dân gian Văn Phước Phô (nghệ danh Cẩm Phô) tuổi ngoài 70, cùng gia đình sống trong một căn hộ nơi tầng 2, mỗi khi có bạn bè, đồng nghiệp đến nhà chơi, ông thường đưa khách xuống đó, vừa nhấm nháp hương vị cà-phê, vừa chia sẻ chuyện đời, chuyện nghề.

CC Hòa Minh bên đường Hồ Tùng Mậu, phường Hòa Minh, quận Liên Chiểu, cũng có một “quán”
cà-phê “bỏ túi” dưới một mái che di động gắn vào tường CC. Theo nhận xét của anh Phan Đức Chính, một kỹ sư sống cùng gia đình trên tầng 4, cà-phê CC chủ yếu vui là chính, chứ không hẳn là kinh doanh.   

Cũng có một số CC không có cà-phê, nơi đó hầu hết là cán bộ, công chức Nhà nước. Mỗi sáng họ còn phải tất bật một số việc trong ngày và thường chọn cà-phê nơi gần chỗ làm việc.

VIÊN PHÚC QUÂN

;
.
.
.
  • Thương thương giọng quê hương
    Theo dõi một cuộc thi âm nhạc, tôi chưa kịp để lòng mình lắng xuống sau cảm giác phấn khích khi nghe một thí sinh cất giọng, thì chồng tôi - đang làm việc gần đó - đã bật lên hỏi: "Ủa, người Đà Nẵng hả?". Tôi gật đầu, lòng bỗng dâng lên một niềm vui khó diễn tả thành lời. Từ đó, tôi luôn âm thầm cổ vũ cho người đồng hương dù chẳng hề quen biết. Rồi hạnh phúc siết bao khi chàng trai Đà Nẵng giành giải quán quân. Chỉ đơn giản là người quê mình, nên mình thương. Rứa thôi!
    .
  • Nơi hội tụ những cây bút tài hoa
  • Rứa hỉ!
.
.
.
  • Chiều về Đà Nẵng
    Một lần đến Đà Nẵng, người bạn cùng lớp gợi ý chở tôi - bạn nhà quê - đi thật chậm vòng khắp thành phố và sẽ dừng lại những điểm tôi thích. Tôi nghĩ ngay đến điểm dừng chân nơi bán đảo Sơn Trà. Tôi thích bạn chia sẻ những cảm xúc về thành phố trẻ trung, năng động và khá nên thơ.
    .
  • Một ca khúc nhạc đỏ cảm động
  • Còn lại với thời gian
.

Đọc nhiều

.
.