.

Thơ

.

Những ai đã dấn thân vào con đường sáng tạo đều mơ ước một điều lớn lao nhưng gian khó bậc nhất trong suốt một đời làm nghệ thuật, đó là để lại dấu ấn cá nhân của riêng mình, không lẫn với bất kỳ ai. Thơ ca và hội họa lại càng khắc nghiệt hơn, đòi hỏi người nghệ sĩ miệt mài tìm cho ra lối đi của riêng mình.

Thơ là họa có thanh âm, họa là thơ không lời. Có phải vì thế mà không ít họa sĩ làm thơ và nhiều người làm thơ lại dùng hội họa để biểu hiện cảm xúc, tư tưởng của mình. Để có dấu ấn cho cả hai loại hình nghệ thuật này thật không dễ dàng, nhưng biết đâu trong bất chợt những khoảnh khắc không lời lại bật lên những thanh âm đầy thi ảnh...

(Nhà thơ Nguyễn Ngọc Hạnh chọn & giới thiệu)

Tiễn em
về Quy Nhơn

Mai về lại
Với rừng dương Hàn Mặc Tử
Xin gửi theo em một chút trăng buồn
Một chút hương
cho anh tài bạc mệnh

Một chút trầm
Cho áo gối
Em thơm.

                     HOÀNG ĐẶNG

Đêm lạnh
giữa phố

Em bây giờ có ngủ
Bên chăn êm bạn đường
Bên hiên đời anh ngủ
Biển gào lời nhớ thương

Nhắn người đi phía núi
Mang giúp ta tình này
Kể sao trong một tối
Hết cả mùa mưa dai.

                             HOÀNG ĐẶNG

Quê nhà

Quê nhà ơi! Mênh mông nỗi nhớ
Bóng hình ai còn mãi nơi đây
Ngày mưa gió lòng ta xao xác
Nghe cỏ cây thở tiếng hao gầy

Có nỗi buồn lặng im không nói
Có tiếng lòng thấp thỏm chơi vơi
Có dòng sông trôi đi biền biệt
Có người về, hỏi tiếng mưa rơi!

Quê nhà ơi! Ngạt ngào hoài niệm
Xót xa lòng gợi nhớ khôn nguôi
Có tiếng nói vẫn còn đâu đó
Chợt giật mình đã hư không rồi!


                                  TRẦN THẾ VĨNH

;
;
.
.
.
  • Thương thương giọng quê hương
    Theo dõi một cuộc thi âm nhạc, tôi chưa kịp để lòng mình lắng xuống sau cảm giác phấn khích khi nghe một thí sinh cất giọng, thì chồng tôi - đang làm việc gần đó - đã bật lên hỏi: "Ủa, người Đà Nẵng hả?". Tôi gật đầu, lòng bỗng dâng lên một niềm vui khó diễn tả thành lời. Từ đó, tôi luôn âm thầm cổ vũ cho người đồng hương dù chẳng hề quen biết. Rồi hạnh phúc siết bao khi chàng trai Đà Nẵng giành giải quán quân. Chỉ đơn giản là người quê mình, nên mình thương. Rứa thôi!
    .
  • Nơi hội tụ những cây bút tài hoa
  • Rứa hỉ!
.
.
.
  • Chiều về Đà Nẵng
    Một lần đến Đà Nẵng, người bạn cùng lớp gợi ý chở tôi - bạn nhà quê - đi thật chậm vòng khắp thành phố và sẽ dừng lại những điểm tôi thích. Tôi nghĩ ngay đến điểm dừng chân nơi bán đảo Sơn Trà. Tôi thích bạn chia sẻ những cảm xúc về thành phố trẻ trung, năng động và khá nên thơ.
    .
  • Một ca khúc nhạc đỏ cảm động
  • Còn lại với thời gian
.

Đọc nhiều

.
.