.
Tản văn

Hồn của vật

Mới đây cha tôi bán nhà chuyển ra phố. Đồ đạc của cha tôi toàn là những thứ cũ kỹ, lỗi mốt... nên chúng tôi định nhân dịp này sắm mới lại toàn bộ. Vừa đỡ mất công vận chuyển hàng trăm cây số, vừa cho cha tôi được hưởng chút ít tiện nghi hiện đại. Lúc chúng tôi nêu ý kiến, cha tôi không nói gì. Suốt những ngày sắp rời làng, cha tôi không muốn nói gì.

Nhưng mọi chuyện đảo lộn hết vào hôm cuối cùng. Tôi liệt kê một loạt những thứ sẽ bỏ lại bởi thực ra ở nơi sinh sống mới nó hoàn toàn không cần thiết. Cha tôi ngồi nghe mà cứ giật mình thon thót. Cuối cùng ông đòi phải mang đi một vài thứ - mà theo ông không thể bỏ lại. Để cho chắc chắn, ông xem xét từng đồ vật một, ông ngắm nghía, sờ nắn, vỗ về, trò chuyện, kể lể... với từng thứ trong một trạng thái ngây ngất. Tựa như chúng có thể nghe lời ông và ngược lại ông cũng hiểu được nỗi lòng của chúng. Cứ thế lần lượt ông chỉ cho tôi “những thứ không thể bỏ lại” trong đó có mấy chiếc chân đế chống kiến, chống trộm, vừa gỉ nát, vừa thô kệch bởi chúng được làm bằng thứ vật liệu phế thải, cóp nhặt. Tôi phát cáu hỏi cha tôi:

- Cả những thứ đó thì con không thể hiểu nổi. Cha còn cần chúng làm gì cơ chứ...

- Nhưng để lại thì rồi người ta sẽ làm gì chúng? - Cha tôi cũng gay gắt hỏi lại.

- Tống cổ chúng xuống ao, thế là gọn chuyện.

- Con có thể làm thế, còn bố thì không. Bố lại không biết chúng chẳng còn tác dụng gì với bố nữa hay sao? Bố biết quá đi chứ. Nhưng những lúc bố lâm vào cảnh khốn cùng, thử hỏi không có chúng thì làm sao bố giữ được miếng ăn để mà nuôi các con. Bố nói con tin hay không thì tùy chứ mấy ngày nay, khi quyết định bỏ mấy cái chân đế ấy lại, bố rất sợ phải nhìn thấy chúng. Con cứ sống như chúng ta đi, sẽ tin vật nó có hồn đấy!

Tôi rùng mình như bị một dòng điện chạm vào da thịt. Cha tôi, một người thất học, đã gọi ra đúng cái điều mà tôi chưa tìm được cách diễn đạt.

Hồn của vật, chính là cái sự sống được tích tụ qua năm tháng, bởi cuộc vật lộn triền miên với thời gian, đọng lại trong mỗi đồ vật. Nó là kỷ niệm, hình bóng của quá vãng... mà mỗi người có thể tìm về. Nó gắn con người vào với đời sống vốn là buồn tẻ, đơn điệu của thôn dã, đến mức những kẻ duy lý chúng ta không sao hiểu được, rằng: Dường như họ không phải đang tồn tại mà đang biến mất?

Phải sống thế nào để thấy vật có hồn?

TẠ DUY ANH

;
.
.
.
.
  • Chiếc thuyền của lứa đôi Việt - Nhật
    Khu không gian văn hóa Việt Nam - Nhật Bản ở Quảng trường Sông Hoài, phường Cẩm Phô, thành phố Hội An đang trưng bày một chiếc thuyền buồm sơn son với lối kiến trúc cổ xưa khá đẹp. Đây là chiếc thuyền buôn do người Nhật Bản phục dựng để trưng bày ở thành phố Nagasaki từ nhiều năm qua nhằm thể hiện mối bang giao, tình hữu nghị hai nước Việt - Nhật đã có từ lâu đời.
    .
  • Chuyện ông Thất Sáu
  • Ruộng bậc thang 'ở lưng chừng núi'
.
  • Rượu Bàu Đá
    Công viên 29-3 Đà Nẵng từng diễn ra Festival "Làng nghề Việt 2009" với sự tham gia của 60 làng nghề tiêu biểu của 3 miền Bắc - Trung - Nam. Tôi nhớ về rượu lần đó có 3 đại diện gồm: rượu Làng Vân, Bàu Đá, Gò Đen. Rượu Bàu Đá nổi trội ra sao mà được đại diện cho miền Trung? Hai loại rượu kia có gì đặc biệt? (Phan Mỹ, Hòa Vang, Đà Nẵng).
    .
  • Sơ học Yếu lược thời Pháp thuộc
  • Tháp Bánh Ít
.
  • Màu hoa đỏ tháng Tư
    Tháng Tư, giàn hoa giấy trước nhà ông Năm đỏ rực. Ai ngang qua cũng ngoái cổ nhìn rồi xuýt xoa khen chủ nhà mát tay trồng được giàn hoa đẹp quá. Mấy bà hàng xóm thường nói, ông Năm già rồi mà lãng mạn quá chừng, suốt ngày chăm chút cho mấy cây bông. Mỗi lần nghe, ông Năm chỉ móm mém cười mà không nói gì. Dưới giàn hoa giấy ông kê cái bàn tre, sáng nào cô con gái tên Hạnh cũng pha cho ông tách trà. Ông vừa nhâm nhi vừa ngó lên những cụm hoa khoe màu trong nắng rồi nghĩ ngợi xa xăm.
    .
  • Các khối lực lượng vũ trang hợp luyện diễu binh, diễu hành
  • Người má
.

Đọc nhiều

.
.